Mẹ ơi, mẹ có lạnh không? Mẹ có đau không? Con ước gì có thể được nằm cạnh mẹ, nghe tiếng mẹ thở, ngửi làn hơi của mẹ, mẹ ấp ủ con trong tay, cho con bú, hát cho con nghe…
Con ước nơi mẹ nằm ko phải băng ca trắng tinh mát mẻ. Đầu giường không có máy thở. Tay mẹ không có vết lấy ven kim tiêm sưng tấy. Không có những cơn đau tới sợ hãi làm cho mẹ nghẹt thở, tức ngực. Không có những trận ho ra máu. Bao quanh chẳng phải là các bác bỏ sĩ. Không có máu, nước mắt và những tiếng kêu rên…
Con biết mẹ đau lắm. Người thanh nữ bé gò, gầy yếu như mẹ, phải đương đầu với ung thư đã là một vấn đề quá sức. Thế mà, khi tế bào ung thư đã di căn đến gan, đến phổi, mẹ lại phải đứng trước chọn sinh tử của số mệnh. Nếu mẹ chấp nhận hướng nhân tố trị của bác sĩ là bỏ cái thai trong bụng, dồn sức để vấn đề trị, chống chọi với ung thư, có thể mẹ sẽ được sống lâu hơn bên ba, bên ông bà và công chúng. Người ta sẽ sử dụng những khoa học tân tiến nhất của y học, để giúp mẹ vượt qua bạo bệnh. Và nhân thức đâu, tương lai của mẹ sẽ sáng hơn, mẹ sẽ có phổ thông thời điểm hơn cho cuộc sống tươi đẹp này…
Mẹ Trâm trong những ngày đang vấn đề trị tại bệnh viện K Trung ương.
Bé bỏng Gấu hiện đang được yếu tố trị tại bệnh viện Phụ sản Trung ương.
Khi mẹ chọn lựa giữ lại con, chọn bí quyết hy sinh sức khỏe và thời điểm hạn hữu của đời mình, để con được ra đời, con nhân thức mẹ đã phải trải qua những đau đớn tột độ. Không dùng một liệu pháp nhân tố trị nào, chỉ để bảo toàn tính mạng của con, để con được ra đời lành lặn mà không hề chịu công dụng phụ của thuốc. Những ngày bốn tuần đương đầu với bệnh mà không dùng thuốc, nó dài lắm, đau lắm, đau nhói tới tận xương tủy phải không mẹ? Con thấy mẹ trắng xanh, chỉ còn da bọc xương, nhưng trong ánh mắt mẹ chất chứa nhiều kì vọng lắm. Chờ đợi sẽ gắng gượng gập chờ được tới lúc chuyển dạ. Sẽ sinh ra cho phụ vương một thiên thần bé xíu là con, vấn đề mà phổ thông năm nay mái nhà mình ước ao, mong chờ...
Rồi cái ngày định mệnh ấy cũng đến. Ngang trái thay, vì sinh con khi đang mang trọng bệnh mà mẹ chẳng thể gây mê. Ca sinh đẻ được các bác sĩ đầu lĩnh vực gọi là "hy hữu", bởi phải huy động nhị mươi bác bỏ sĩ sản khoa nhiều năm kinh nghiệm nhất. Còn mẹ, phải sinh mổ trong phong độ… ngồi, khi tâm thức còn tỉnh giấc táo. Mẹ ngồi đó, đối mặt với cơn đau hà khắc, man rợ nhất trong đời. Ca mổ như vắt kiệt những sức lực sau cùng của mẹ. Con không biết vấn đề gì đã khiến một người thiếu nữ nhỏ tuổi gò yếu nhớt như mẹ có thể vượt qua được thời khắc tử sinh ấy. Tình yêu dành cho con, ái tình với ba, niềm hạnh phúc được đón chờ một sinh linh ra đời, hay dễ chơi, chỉ là điều mà mẹ thấy cần làm, muốn khiến, phải khiến. Vì mẹ là Mẹ. Mẹ đã chuẩn bị chấp thuận, chịu đựng và hy sinh hầu hết, kể cả phiên bản thân bản thân, vì con. Trái tim quả cảm và lớn tưởng nhất, con đã biết rồi, thuộc về mẹ, mẹ ơi…
Mẹ đã phải tấn công đổi quá phổ biến để có con...
Khi mẹ từ biệt thế cục cute này, đại trượng phu mẹ vẫn đang nằm trong lồng ấp, được các bác sĩ chăm sóc khác lạ, vì khi ra đời con rất yếu, chỉ vỏn vẹn 1,2 kg. Mẹ và ba đã đặt tên cho con là Gấu, với hy vọng con sẽ lớn lên khỏe mạnh, cường tráng. Rất nhiều những ước ao, những hoài bão, những ôm, cha mẹ đã dồn hết cho con. Đến cả mạng sống, mẹ cũng không do dự "đổi chác" với số phận, để có được con. Con nhân thức rằng mình là sinh linh hên nhất hành tinh rộng lớn này, khi được là con của một người mẹ dũng mãnh và to đùng. Mẹ cho con cơ hội được sống, được lớn lên, bất chấp việc mẹ sẽ phải tạm biệt cõi đời khi mẹ còn quá trẻ, còn chưa kịp mày mò hết cuộc sống đẩy đà này, còn bao dự định chưa thể chấp hành, với cha và con.
Chỉ có Mẹ mới khiến cho được những nhân tố kếch xù, vượt quá sức nghĩ đến và tài năng nhẫn nhịn của một nhân loại. Ảnh do phóng viên Tuổi Trẻ chụp chị Thoa và mẹ những ngày cuối đời.
Mẹ ơi, cố định là Gấu sẽ đi tiếp những con đường mẹ chưa kịp đi, khiến cho nốt những điều mẹ chưa kịp khiến, sẽ lớn lên như hình ảnh mà mẹ hy vọng, ao ước. Con sẽ sống thay phần đời dang dở mà mẹ đã trao tặng lại cho con. Con hẹn, con sẽ là Gấu mạnh bạo, vui vẻ của mẹ. Nơi xa kia, mẹ hãy an nghỉ mẹ nhé...
Mong bóng tối đừng làm mẹ tôi khiếp sợ và đau buồn, vì mẹ đã phải sợ, phải đau quá rộng rãi rồi.
Mẹ có lạnh không? Còn đau nữa không?
Con thương mẹ lắm...
À ơi...
*Thay lời Gấu, đại trượng phu 2 tuần tuổi của chị Đậu Thị Huyền Xoa (Hà Tĩnh) – người mẹ ung thư giai đoạn cuối đã khước từ điều trị để chờ sinh con đầu lòng. Gấu sinh non sau ca mổ bắt con hy hữu, cháu được 1,2 kg khi chào đời, hiện đang được chăm nom khác biệt tại Khoa sơ sinh, Bệnh viện Phụ sản Trung Ương. Người mẹ gan dạ và lớn tưởng của Gấu đã trút hơi thở sau cùng chiều ngày 27/7/2016, kết thúc chuỗi ngày đương đầu bền chí với ung thư*
Theo Trí thức trẻ
Có thể bạn quan tâm: Mua Hàng Nhật
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét