Thứ Tư, 27 tháng 7, 2016

'Ly hôn thì rất dễ nhưng người ta sẽ bỏ lại gì?'

"Rồi em sẽ bi thiết lắm đấy! Giống như anh hồi còn nhỏ bé, bước chân về một căn nhà lạnh buốt, trống hoắc trống huơ", Nhật Trường viết.

ngừng thi côngĐây là câu chuyện có thật của Nguyễn Nhật Trường. Câu chuyện của một đứa trẻ bố mẹ ly hôn năm 6 tuổi và giờ đang đau nỗi đau của em gái (cùng mẹ khác phụ thân) khi một lần nữa em gái mình cũng phải nếm trải cảm giác này của tác giả tỉ một vết dao cứa tham gia lòng những đứa trẻ đã từng nếm trải cảm giác ấy và cả những bậc cha mẹ đứng trước bờ vực hôn nhân vỡ lẽ.

Ảnh minh họa

Dĩ nhiên, dù có rộng rãi dằn vặt, buồn bã của một đứa trẻ không đủ đầy phụ vương mẹ ngay trong khoảng khi còn gầy, nhưng trong cái nhìn của Trường cũng có toàn diện sự thương cảm với mẹ, với thân phận của người thiếu phụ và cái nhìn bao dung dưới góc độ người lớn về câu chuyện vốn có phổ thông nhân tố đáng bàn vòng vo 2 từ ly hôn.

Nguyên văn bài viết như sau:

"Li hôn thì rất dễ, một tờ giấy, một chữ kí là dứt. Nhưng loài người ta sẽ bỏ lại những gì?

Tôi hên hơn em gái tôi, vì khi ba má bỏ nhau, tôi chưa tròn sáu tuổi, và lúc đó những kiếm được thức, hay kí ức về cuộc sống còn mờ mờ... Em gái lên 9, đã khóc nấc lên, nôn ra mật xanh mật tiến thưởng, quỳ xuống đất mà xin bác mẹ đừng bỏ nhau...

Em gái à! Anh thương em hơn đa số những nhân tố anh từng biết. Bố em hay bố anh, chung quy cũng chỉ là những gã đại trượng phu tệ hại và ngu ngốc. Giống đông đảo những loại nam nhi lăng nhăng, cặp bồ, bài bạc đổ đốn khiến khổ vợ, khổ con...

Êm ấm gia đình, với những người như anh và em, là những thứ sao mà xa vời thế??
Rồi em sẽ phải buồn lắm đấy!- Giống như anh hồi còn bé nhỏ, bước chân về một căn nhà lạnh ngắt, trống hoắc trống huơ... Không còn những bữa cơm gia đình ấm áp, cũng chẳng còn những lời cười nói của mẹ phụ thân nữa. Em cũng sẽ rất tủi thân khi đến lớp, nhìn đồng đội được ba mẹ đón đưa. Rồi em cũng giống anh chứ? Chiều chiều lại ngồi trước hiên cửa để mong ngóng hình bóng của mẹ? Nửa đêm em có giật mình thức dậy trên chiếc giường bao la? Cố tìm hơi ấm của mẹ bằng cách thức chui tham gia trong tủ áo chật chội? Hay cảm thấy bản thân nhỏ bé, sắm một không gian hẹp như dưới gầm giường và co ro nằm tham gia trong đấy giống anh? Rồi còn những vết cắt ngang dọc trên cánh tay nữa chứ?

Nguyễn Nhật Trường, người viết bức thư gửi em gái cùng phụ thân khác mẹ.

Không sao đâu em gái!! Rồi khách hàng nào cũng sẽ trưởng thành. Và anh biết em cũng sẽ không bao giờ hư hỏng, dù ba mẹ có không ở bên nhau...

Anh quen toàn bộ người có hoàn cảnh giống như mình-cũng từng ngoan ngoãn, rồi vì mặc cảm chuyện bác mẹ li thân, mà buông bản thân tới những tận đáy của phố hội.

Em cũng sẽ biết cảm thông cho mẹ!

9 năm trời mẹ chịu đựng nuôi em lớn, nỗ lực chờ em trưởng thành để có thể từ bỏ toàn bộ mà ra đi..

Ngày mẹ lấy ông ta rồi có em, năm đó anh 16 tuổi, anh mừng cho mẹ vì đã có được hạnh phúc-khi hồ hết năm trời phải vất vả một bản thân. Nhưng sự việc không như anh nghĩ! Trong khoảng khi có em, ông ta thành loại nam nhi tệ hại nhất mà anh có thể nghĩ đến ra. Rồi mẹ nhìn em, không muốn vận động lối mòn cũ, bước vào vết xe đổ, vấp ngã thêm lần nữa, vẫn cứ là đau, nên mẹ im re chịu đựng... Đằng đẵng suốt chín năm, mẹ lo kinh tế cho nhà, để mắt bà bị tai biến, lo cho em.. Còn anh là một thằng ích kỉ- vì không chịu nổi tính khí phụ thân em mà không thèm ở nhà.

Bỏ lại gia đình, anh lang bạt kì hồ nay đây mai đó, tự cho đó là tự do, dù nhiều lúc cũng cảm thấy nực cười khi nghĩ đến bạn dạng thân- giống như con chó hoang, chẳng có nơi về!!

Thông cảm cho mẹ như anh nhé!

9 năm nay, lần đầu tiên anh cảm thấy thoải mái như vậy-Khi mẹ quyết định trong khoảng bỏ sự cam chịu của chính mình. Sức khỏe mẹ không tốt, tóc đã bạc người yêu. Phung phá mất 50 năm Đành chịu, còn một thời điểm đến cuối đời nữa, hãy để mẹ sống vui vẻ bằng sự tự do.

Mẹ lo cho em lắm, vì em là cô gái thương mẹ nhất trên đời. Anh sẽ ở lại Thủ đô này, thuê một nhà trọ gần nơi em ở để để mắt cho em, còn mẹ sẽ đi một nơi nào đó xa, để không còn những khổ sở... Yên ổn tâm đi em gái, mẹ chuyên nghiệp lắm, dù bất kì ở nơi đâu, cũng lo được cho em tốt như trước giờ vẫn vậy.

Trong khi còn có anh nữa, bây giờ anh chẳng chơi bời, còn làm việc gấp 2,3 lần người khác không mỏi mệt.

Thứ 7 nào anh cũng dẫn em đi tập bơi, chủ nhật chúng ta sẽ đi văn phòng phẩm mua sắm.. Rồi 1 tháng nhì 04 tuần, anh với em sẽ đi thăm mẹ 1 lần...

Cứng nhắc lên cô gái! Lớn lên, em sẽ nắm bắt cho mẹ, và mừng khi mẹ đã được hòa bình...
Xem anh đi, đang cảm thấy dễ chịu...

Mà tại em cứ khóc hoài, khóc đến mấy tiếng đồng biển rồi còn không ngừng. Anh lại khóc theo rồi...".

Hiện tại chính Trường với tuổi đời còn trẻ cũng đang chưa thể suy nghĩ thấu đáo phụ vương mẹ trước cuộc hôn nhân không hạnh phúc thì nên chọn lựa li hôn hay cam chịu tiếp tục thông thường sống vì con. Nhưng yếu tố dễ nắm bắt nhất mà Trường rút ra cho bản thân là: "Nhân tố to tát là nam nhi phải là chỗ dựa, là cột trụ, là để gia đình, con cái bản thân được vui vẻ có thể ko phải bạn nào cũng dám hẹn. Nhưng dù sao là con trai cũng không được làm cho thê thiếp con phải gian khổ".

Theo Trí thức trẻ


Đọc thêm: Mua Hàng Nhật Online

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét