Có câu chuyện vui rằng: Thượng Đế thời hiện đại phát triển thiếu nữ trong khoảng hộp sọ của con trai. Thế nên, thanh nữ thời nay bất chợt…cứng đầu và nắm bắt thâm sâu hơn những gì đàn ông nghĩ.
Tuy nhiên, nam nhi thì chẳng bao giờ ưa cái sự giữ vững đầy khôi lỏi của phụ nữ. Vậy là, thế gian sinh ra nhì thái cực mới: nam nhi khó khăn bảo và thiếu nữ cứng đầu. Chẳng khác nào hai ngọn lửa cùng bùng cháy, chẳng thể dung hòa được với nhau. Chung cuộc, người nào là kẻ khôn ngoan, nhân thức nhịn nhường nhịn?
Đàn ông khó khăn bảo.
Đại trượng phu hình thành với cái sự tự hào ngập khắp cái lỗ rốn của bản thân mình, luôn tự tín với danh xưng “phái mạnh”. Nên các anh là một cá thể thích độc lập, không ưa được/bị giữ vững dưới bất cứ cách thức nào, nhất là trong khoảng người yêu của trái đất – đàn bà.
Đàn ông trong một mối quan hệ với thiếu nữ, dù là một nửa, người yêu hay người chồng đều không muốn nghe các nàng bảo: “Anh phải làm thế này” “Anh phải khiến thế kia”... Các anh, trên đời vốn dĩ chỉ cần có một Mẹ mà thôi.
Đại trượng phu cũng giống con trẻ, đơn giản chỉ cần mềm nắn rắn buông. Con trai dẫu cho có thích cafe đen đặc cũng đam mê vị dịu ngọt trong khoảng thanh nữ. Đại trượng phu càng lớn càng sợ sự trưởng thành, đó cũng là lí bởi vì sao các anh thường thích lấy hiền thê trẻ. Trẻ thì ngoan và chưa đủ trình để giữ vững hay lên giọng dạy đời.
Nam nhi tham, không chỉ tiền mà còn ham thích phù phiếm mấy cái hư danh. Đối với các anh thanh danh còn quan trọng hơn cả mạng sống. Vậy nên trước mặt anh em, đối tác nam nhi thích được tâng bốc, tán tụng chứ không muốn bị dắt mũi như một chú chiên kêu bebe.
Nam nhi không khó khăn bảo ví như các nàng biết cách khiến mèo con ngoan ngoãn với cái đầu cáo già mưu trí để các anh tình nguyện làm theo ý của bản thân một bí quyết dễ chịu nhất mà không có cảm giác bản thân bị quy phục.
Đại trượng phu khó khăn bảo khác với khó chịu và gia trưởng. Anh ta không dễ dàng bảo bởi anh ta thể diện (anh nào cũng thế). Anh ta không dễ dàng bảo bởi phụ nữ quá không dễ dàng ưa!
Nên nhớ, đàn ông khó khăn bảo chứ không cứng đầu. Vì đàn ông nhân thức suy xét đúng sai. Đôi khi thích nhượng bộ và chẳng thèm tranh chấp với “phái yếu”. Đàn ông muốn ủ ấp ấp thiếu nữ, chứ không muốn đối đầu với sự “ương bướng” trong người của cô ta.
Đàn bà cứng đầu.
Ngày xưa, thiếu phụ một “vâng, nhì “dạ”, vì đàn bà được tạo ra trong khoảng xương sườn đại trượng phu. Còn bây chừ, thiếu nữ thích bình đẳng, thích khó khăn công bằng bởi đàn bà đã được ưu ái phát triển trong khoảng hộp sọ của nam nhi. Vậy nên các nàng chẳng thích bị trói buột trong nghĩ suy của người khác. Nàng nào cá tính thì đốp chát cho ra lẽ, nàng nào thùy mị thì miệng cười mà bụng rủa thầm không thôi.
Phụ nữ có uy cũng tốt, có lập trường riêng cũng chẳng sai mà người ta còn nể. Nhưng đã hình thành là phận thiếu nữ thì không nên đòi hỏi kiên cường giống nam nhi, dù là trong nghĩ suy. Thanh nữ sống tốt giả dụ nhân thức nhúng nhườn. Người ta thương thanh nữ vì cái sự thâm thúy, nhạy cảm mà đám đại trượng phu thiếu.
Thanh nữ đừng thể hiện quá đa dạng. Bởi thanh nữ sống trên đời không chỉ đấu tranh với nam nhi mà còn với những con phụ nữ khác. Đừng để người ta thương chưa tới đã bị ghét tới trăm ngàn lần.
Đừng tưởng người ta nói một đằng mình khiến cho một nẻo, chống đối lặng lẽ là tinh ranh. Nhất là trong những cuộc tranh luận với đàn ông, đừng cố gân cổ lỗ ôm đồm chống bao biện chày bỏ ra phần đúng cho mình. Bất cứ cuộc gượng nhẹ vã nào đã chẳng có người nào là người đúng kẻ sai, thì đòi hỏi làm chi phần thắng thuộc về mình.
Nên nhớ tất cả lý trí của đại trượng phu cũng không bằng tâm hồn của thanh nữ.
Thiếu nữ đừng cứng đầu, mà hãy dùng đầu khiến mềm những thứ khác. Phụ nữ nên kiêu hãnh chứ đừng tự phụ.
(T/H)
Có thể bạn quan tâm:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét