Ở làng Thành Liên nhà chị Toàn nghèo rớt mùng tơi. Nghèo nàn, không xoay nổi tiền đóng góp, gia đình chị Toàn đã bị cán bộ làng, phố tịch kí mất chiếc giường.
Phản xạ của những người… bé nhỏ họng
Dù nỗi lo cơm ăn, áo mặc vẫn hiển hiện ngay cả trong giấc ngủ chập chờn nhưng cứ tới mùađóng góp, phổ thông mái nhà ở những địa phương chúng tôi thực tại vẫn cố xoay để đủ để đóng quỹ, phí cho thôn, xã.
Họ bảo, đến giờ, việc đóng góp như một phản xạ tự nhiên, như một bổn phận không thể nào rũ bỏ.
Dĩ nhiên, để những người địa phương thấp cũ rích gầy họng có được "thói quen" này, chính quyền sở tại đã sử dụng đủ mọi chiêu thức để ép dân đóng cho kỳ được. Ban sơ là vận động, sau thì dọa doạ, bắt chẹt, thậm chí còn… tịch thâu cả của nả.
Ở làng Thành Liên (phố Trường Sơn, Nông Cống, Thanh Hóa), chính quyền làng, phường cũng áp dụng chiêu thức chỉ thấy trong thời phong kiến này.
Và, tới giờ, hình ảnh cả đám công bộc túm vào tháo dỡ toá rồi mang đi chiếc giường cũ kỹ, của cải đáng giá duy nhất của một hộ có điều kiện kinh tế eo hẹp vẫn còn ám ảnh những người dân trong làng.
Chính vì nỗi lo lắng ấy mà làng thị trấn muốn thu khoản đóng góp gì, bao nhiêu tiền, người địa phương đều răm rắp… vâng lời.
Làm đồng chỉ đủ tiền đóng góp cho làng, xã, chị Toàn phải làm cho thêm nghề phụ để có tiền trang trảng cuộc sống.
Nhà chị Nguyễn Thị Toàn nằm ở giữa làng Thành Liên, cách thức nhà trưởng làng Nguyễn Sỹ Thành không xa. Khi chúng tôi đến, dù đã quá trưa nhưng chị Toàn cùng nhị con mới mở màn dùng bữa.
Sai con gái cất vội mâm cơm chỉ có bát canh và con cá bé nhỏ, chị Toàn bảo, nhà chị ngày nào ngày nào cũng ăn bữa trưa khi trời đã về chiều. "Tôi phải xuống mãi Tĩnh Gia bán nón nên ngày nào cũng về muộn", chị Toàn ngay thật.
Chị Toàn có nghề khiến nón lá. Khi nông từ từ, làm được tới đâu là chị tự tay đi bán. "Chính mình tự bán thì còn kiếm được đồng tham gia đồng ra chứ ủy quyền người ta thì chẳng được bao lăm", chị Toàn san sẻ.
Như phổ quát mái nhà ở làng, nhà chị Toàn cũng chẳng có mấy đồ vật đáng giá. Nhà có một chiếc quạt cây lóc cóc, khách tới đông nên chẳng biết xoay chiều nào để đuổi đi cái hot.
"Chồng tôi mất được hơn 3 năm ngoái, mình tôi nuôi nhì đứa bé ăn học cũng cực lắm các anh ạ!", chị Toàn tâm tư.
Tuy đổ mồ hôi sôi nước mắt để lo cái ăn cái mặc cho các con nhưng một vài năm nay nhưng các khoản đóng góp cho làng, thị trấn chị Toàn đều nỗ lực xoay cho đủ và nếu cạn sức khất lại thì cũng chỉ là phần nhỏ xíu trên tổng các khoản thu.
Sở dĩ chỉ Toàn luôn tự giác kết thúc trách nhiệm đóng góp của mái ấm là bởi chỉ bí quyết đây vài mùa đóng góp, gia đình chị đã phải trải qua một sự việc mà nói ra đứa ở nơi khác chẳng bao giờ tin là có thật.
Chuyện chỉ thấy ở thời… phong kiến
"Cả đời này tôi cũng chẳng thể nào quên được cái buổi chiều thất kinh ấy", chị Toàn san sẻ.
"Ấy là buổi chiều giữa bốn tuần 10 năm 2010, làng, phường bắt đầu thu đợt đóng góp thứ hai trong năm", chị Toàn nhớ lại.
Nét mặt thất thần, chị Toàn kể lại chuyện kinh hãi mà mái ấm mình từng hứng chịu.
Vụ ấy, mái nhà chị phải đóng đa số các khoản là 800 nghìn đồng. Chừng ấy tiền với gia đình chị khi đó quá lớn. Thêm nữa, đứa con gái đầu cũng vừa vào năm học mới, tiết kiệm được bao lăm thì chị cũng đã dồn hết cho việc đèn sách của con.
Nhà sạch bách tiền, chị Toàn tính bán nốt chỗ thóc còn lại để đóng cho làng nhưng chồng chị, anh Đậu Văn Tám không nghe. Anh bảo, bán hết thóc thì hai bà xã chồng và các con không còn gì để bỏ vào mồm.
"Bao phủ nhiêu vụ mình đều xong xuôi rồi, vụ này chậm rì rì một tí chắc họ cũng thông cảm thôi", anh Tám đã nói với hiền thê mình như vậy.
Nghe chồng nói vậy nhưng chị Toàn vẫn thấy chưa im. Ở làng chị biết, cái gì người ta có thể sẻ chia chứ tiền đóng góp thì… hơi bị không dễ dàng!
Chính bởi nỗi hoang mang ấy mà đã có lần nhân lúc chồng vắng nhà, chị Toàn đã Đợi chờ xúc thóc đem bán để lấy tiền đóng góp. Dĩ nhiên, thóc chưa kịp qua cửa thì anh Tám về. Hai cung phi chồng giằng co, tiến công nhau chí chóe.
Theo chính lời của trưởng làng Thành Liên, ông Nguyễn Sỹ Thành, lần ấy, giận hậu phi, anh Tám đã hất cả thúng thóc xuống giếng.
Không thể mượn vay được ở đâu, chồng lại không cho vét nốt chỗ thóc trong nhà đem bán, chị Toàn đành buông xuôi. "Tôi không biết khiến cho sao cả, chỉ mong các bác bỏ ấy thương cho", chị Toàn nhớ lại.
Và rồi, niềm hi vọng bé nhỏ nhoi của người thiếu phụ có khuôn mặt khắc khổ ấy đã vỡ vạc tan như bong bóng xà phòng. Hết hạn đóng góp mà chưa thấy cung phi chồng chị Toàn đem tiền ra nộp, cán bộ phường, làng đã kéo nhau sắm tới tận nhà.
"Họ đến đông lắm, cả trưởng làng, phó làng cùng các cán bộ ở làng. Có cả các anh công an phường nữa", chị Toàn kể lại.
Thấy đoàn cán bộ khách hàng nào nấy mặt lạnh như băng bất thần hình thành ở nhà bình, chị Toàn run như cầy sấy.
"Hai phi tần chồng tôi đã tỉ ti van vỉ mong họ thư thư cho ít bữa nhưng không được", chị Toàn kể lại với ánh mắt thất thần như thể mọi việc vừa diễn ra mới ngày hôm qua.
Ngày ấy, nhà chị Toàn chẳng có gì. Ngôi nhà cấp bốn xây đã lâu nhưng vẫn để gạch thô, chưa có tiền tham gia cát. "Đến đôi cánh cửa hiền thê chồng tôi cũng còn chả có tiền lắp nữa là", chị Toàn sập sùi nói.
Hết cổ vũ rồi dọa nạt mà vẫn thấy đôi phi tần chồng "cứng đầu" chẳng chịu… xùy tiền, đoàn công việc đã quyết định "xuống tay".
Mấy người chạy bổ tham gia nhà xục xạo, đương nhiên, chẳng có đồ vật gì đáng trưng thu.
"Không sắm được cái gì đáng giá, mấy người yêu chầu chực quay ra thì ông trưởng thôn lại xả thân. Ông ấy tháo chiếc giường mà vợ chồng cùng nhì con của tôi đang nằm", chị Toàn nói giọng như chực khóc.
Chiếc giường ấy, theo lời chị Toàn là của nả duy nhất mà hiền thê chồng chị sắm khi nên duyên chồng cung phi.
"Thấy trưởng làng tham gia tháo giường, mấy anh đội mạnh (công an viên- PV) cũng lao vào. Hồ hết xúm tham gia tháo dỡ tung chiếc giường nhà tôi ra rồi bó lại khiêng ra nhà văn hóa của làng.
Khi ấy tôi chỉ biết khóc nhưng nài xin thế nào họ cũng chẳng chạnh lòng", chị Toàn nhớ lại.
Cuối năm, trời trở lạnh. Không còn giường nằm, đêm ấy, bà xã chồng con trẻ trong nhà chị Toàn ấp ủ nhau co cúp nằm dưới đất.
Sau một thời gian "phiêu bạt" ở nhà văn hóa của làng, chiếc giường lại trở về với mẹ con chị Toàn.
Nhà chưa có cửa, gió lùa tới tím giết thịt tím da. Thương nhất là đứa con thứ hai, khi ấy cháu mới vừa 5 tuổi. Trời lạnh, cháu cứ ngu ngơ hỏi, giường nhà bản thân mình đâu, sao không nằm trên giường nhưng mà nằm dưới đất.
Anh Tám, chồng chị Toàn hay rượu. Từ bữa bị "phi đội mạnh" tịch thu mất chiếc giường, phẫn chí, anh uống phổ thông hơn. Cứ say là anh buông lời chửi đổng.
Thương các con nằm đất rét mướt, giận cán bộ làng, phường vô tình, hơn 04 tuần sau, nhờ mấy người méc nước, chị Toàn lên huyện để phản ánh chuyện khó khăn tin nhưng có thật xảy tới với gia đình bản thân.
Một tuần sau ngày chị lên quận, trưởng làng đã đến lên tiếng với gia đình chị là lên thị trấn để kiếm được lại chiếc giường. Dĩ nhiên lúc này được thể anh Tám đã khiến căng.
"Giường nhà tôi có chân nhưng nó không nhân thức đi. Các ông bê đi thì các ông phải bê về trả", anh Tám quả quyết.
Thấy thái độ của anh Tám vậy, nhân thức là có thuyết phục cũng chẳng ăn nhằm, trưởng làng đành thui thủi ra về.
Ít ngày sau, khi tết đã cận kề, trưởng làng lại tới chuyển động mái ấm chị Toàn ra nhận lại chiếc giường. Lần này trưởng làng bảo, bà xã chồng chị cứ ra, đích thân trưởng làng sẽ phụ giúp chuyển về.
Nghĩ nếu như cứ để người ta vứt lây lất ở nhà văn hóa thì chiếc giường hỏng mất, lại thêm việc năm hết tết đến chẳng thể để nhà trống hốc trống huơ, chị Toàn đã động viên chồng nghe lời trưởng làng đi kiếm được lại.
Chiếc giường ấy hiện nay chị Toàn vẫn kê ở góc nhà và được sơn lại màu cánh gián bóng bẩy. Chiếc giường ấy vẫn là của cải đáng kể nhất trong nhà.
Cán bộ tịch kí giường là do dân… tự nguyện!
Sau mấy chục ngày "lưu lạc", chiếc giường cưới của thê thiếp chồng chị Toàn lại tìm về với chủ. Tất nhiên, êm ấm của chị thì đã không còn vẹn nguyên bởi bà xã chồng âm dương cách biệt.
Sau chuyện hãi kinh trên, bởi thấy ở quê không ngỏng đầu lên được, năm 2012, anh Tám phấn đấu vào Nam làm công những mong kiếm chút tiền để hiền thê con được thành lập mày tạo dựng mặt.
Anh Tám muốn tham gia Bình Dương để làm công cho người ta. Thế nhưng, tới Bình Định thì hành trình tìm kiếm vận may của anh vụt tắt. Bỏ lại bà xã con, anh Tám lìa đời sau cơn đau lạ.
Mất chồng, gánh nặng gia đình buộc lên vai chị Toàn. Nhân thức mình phận mẹ góa con côi, chị Toàn chỉ nhân thức phắn làm cho ăn, chăm sóc cho nhị đứa bé và tới vụ thì gắng công chấm dứt nghĩa vụ đóng góp của mình.
"Vụ vừa rồi, ba mẹ con tôi phải đóng hơn 2 triệu tiền việt. Làng, phường thu là tôi bán lúa đóng ngay, không chậm đâu", chị Toàn nói.
Chị Toàn bảo, nhà chị có 2 sào ruộng. Mỗi vụ thu về mức độ 5 tạ lúa. Nếu tính theo thời giá bây giờ (thóc 6000 đồng/kg) thì có bán tinh khiết thóc cũng chỉ được 3 triệu đồng.
"Đóng cho làng phường hơn 2 triệu rồi, số còn lại tậu giống má, phân gio còn chẳng đủ", nhẩm tính kết thúc chị Toàn ngồi thừ mặt muốn bỏ cuộc.
Trưởng làng Thành Liên, ông Nguyễn Sỹ Thành bảo, cán bộ tới thu chiếc giường là do chị Toàn... tình nguyện!
Mua bán với chúng tôi, ông Nguyễn Sỹ Thành có chuyện cán bộ làng, phường tới cưỡng chế giễu chiếc giường của mái nhà chị Toàn nhằm gây áp lực để mái nhà chị Toàn nộp tiền đóng góp.
Tất nhiên, ông Thành bảo, việc cưỡng nhạo báng chiếc giường ấy là do chị Toàn… tự nguyện! Theo ông Thành, vụ ấy bởi muốn đóng nhưng anh Tám không cho nên chị Toàn đã buộc phải với cán bộ làng thu chiếc giường trên để… răn nạt chồng!
(Còn nữa)
Theo Trithuctre
Có thể bạn quan tâm: Mua Hàng Nhật
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét