Phật có dạy rằng, trên đời này mọi sự xảy ra đều để lại hậu quả, dù tốt dù xấu... vì vậy làm việc gì cũng phải nghĩ tới nhị từ “Nghiệp Báo”.
Có câu chuyện như sau
Trong một gia đình, một dòng tộc, nếu như người phụ vương hay bảo ban đạo đức, nhắc nhở về Nghiệp Báo cho con cháu, chắc chắn, mái nhà đó, dòng tộc đó sẽ càng lúc càng phồn thịnh đạt. Một ông cụ trước khi mất đã nói với con cháu rằng:
“Ta không có gì phổ biến để lại cho các con, chỉ có một chữ "phước" viết ở giữa nhà để khiến cho gia tài cho các con mà thôi”!
Quả nhiên, càng về sau con cháu của ông cụ có đa số người hiển đạt. Thế nên, nơi mà chúng ta phải PR sự tin nắm bắt Nghiệp Báo đầu tiên là mái nhà của bản thân. Hãy tạo điều kiện cho cha mẹ, đồng đội, thê thiếp chồng, con cái của mình có được niềm tin vững chắc đối với luật Nghiệp Báo. Được tương tự là chúng ta đã làm cho tròn bổn phận hiếu nghĩa đối với mái nhà bản thân.
Dù chúng ta có nuôi dưỡng thân phụ mẹ chính mình bằng bao lăm thức ngon vật lạ cũng không bằng chỉ dẫn phụ thân mẹ bản thân tin hiểu Nghiệp Báo. Dù chúng ta có nuông chiều con cái của bản thân mình bằng bao nhiêu sự thương mến đùm bọc, cũng không bằng dạy cho con mình sự tin nắm bắt Nghiệp Báo.
Do vì chỉ có sự tin nắm bắt Nghiệp Báo mới gây được một nền tảng đạo đức vững chắc trong lòng họ. Nhờ nền móng đạo đức này, những người thân của ta sẽ được an lạc trong khoảng đời này sang đời khác.
Chúng ta bố thí vài tiền cho người có năng lực tài chính thấp, có thể tạo điều kiện cho người yêu sống lắt lay qua một số ngày, một vài tháng. Nhưng một khi chúng ta giúp cho họ tin nắm bắt luật Nghiệp Báo một bí quyết vững chắc thâm thúy, thì thế cuộc họ sẽ đổi mới tận gốc rễ. Họ sẽ biết tránh tội làm cho phướ́c, và êm ấm sẽ đến với họ trong khoảng kiếp này sang kiếp khác.
Cái lợi ích của việc truyền đạt sự tin hiểu luật Nghiệp Báo so với cái lợi ích của việc bố thí tài vật là hoàn toàn không thể so sánh. Ích lợi của bố thí chỉ sống sót một số ngày khi mà ích lợi của việc giáo dục Nghiệp Báo sinh tồn vô biên. Cái khuynh hướng đạo đức trong tâm hồn họ sẽ kéo dài từ đời này sang đời khác và càng lúc càng nẩy nở mạnh hơn. Lợi ích của họ lớn tưởng thế nào, bền bỉ ra sao thì cái phước của người truyền đạt sự tin hiểu Nghiệp Báo cũng to tát và miên viễn chừng nấy.
Nếu người kia, sau khi tin hiểu Nghiệp Báo, làm được một việc phước thiện, thì người giáo huấn đương nhiên hưởng được một phần ba công đức đó. Nói như vậy không có tức là người hành động chỉ còn hai phần ba công đức. Họ vẫn hưởng trọn vẹn công đức của việc làm cho trong khoảng thiện, nhưng người giáo dục cho họ tự nhiên được lợi một phần công đức do công trạng giáo dục. Công đức không giống như tiền. Tiền phải bị hao khi phải san sớt. Công đức không bị hao khi chia sẻ.
Hạnh phúc hay cực khổ đều bắt nguồn từ những hành động trong dĩ vãng của ta. Vì vậy, ta có thể giảng nghĩa nghiệp một phương pháp dễ dãi trong một câu gọn gàng: giả dụ ta làm việc thiện hảo thì mọi việc sẽ tốt đẹp, nếu ta làm việc xấu thì mọi việc sẽ bất hảo.
Nghiệp có tức thị hành động. Về phương cách hành động thì hành động có thể thuộc về thân, ngữ hay ý. Về mặt hậu quả thì hành động có thể có đạo đức, thất đức hoặc trung hòa. Về mặt thời điểm, có nhị loại hành động – hành động còn trong yêu cầu, khi ta nghĩ đến yếu tố sắp làm cho, và hành động đã xảy ra, tức là biểu hiện của tâm lực qua hành động cụ thể hay lời nói.
Có một bài thơ rất hay về quả báo như sau:
Thời điểm, Hoàn cảnh sớm muộn
Luôn luôn đổi mới rất mau hàng ngày.
Đừng khinh bỉ, lăng nhục ai
Và đừng làm thương tổn người quành đây.
Bạn đầy quyền thế bữa nay
Nhưng mà nên nhớ điều này bạn ơi
Thời gian mãnh lực hoàn hảo
Vượt hơn quyền bạn, bạn thời khó khăn ngăn.
Một thân cây ở non ngàn
Xẻ ra hàng triệu que làm cho diêm kia
Nhưng diêm chỉ đốt một que
Khiến triệu cây cháy lập tức, dễ sao!
Bởi vậy Phật dạy trong khoảng lâu
Hãy khiến người tốt, tu mau trong đời.
Theo Khoevadep
Có thể bạn quan tâm: Mua Hàng Nhật
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét