Trong việc đối nhân xử thế, chúng ta hãy nỗ lực học cách thức lắng nghe, nên cho người khác có thời cơ để giảng nghĩa. Có như vậy, mới giúp chúng ta giảm thiểu được đa dạng yếu tố làm cho ta phải ân hận tiếc nuối sau này.
1. Sự hiểu lầm:
Tại Alaska có một cặp vợ chồng trẻ mới kết duyên. Tới quá trình người thê thiếp sinh đẻ nhưng do sinh khó khăn nên đã qua đời để lại đứa con.
Người thân phụ vì mải cuộc sống bận rộn, nên con không có bạn nào chăm nom. Vì vậy người phụ vương đã đào tạo một con chó. Con chó này rất mưu trí và nhân thức nghe lời, có thể chăm sóc em nhỏ được. Nó còn mang được bình sữa mang tới cho em nhỏ dại uống.
Một hôm người phụ vương để con chó ở nhà trông chừng mực đứa gầy, khi ông trở về nhà đột thấy khắp miệng con chó toàn là máu, duyên do là vì……
Người con trai ra ngoài có việc, để con chó ở nhà trông đứa nhỏ dại. Khi ông trở về, nhìn thấy khắp sàn nhà toàn là máu, nhưng lại không thấy đứa nhỏ dại đâu cả. Còn con chó thì vừa liếm máu tươi ở khóe miệng, vừa vẫy vẫy cái đuôi vui vẻ nhìn ông.
Người con trai nổi xung, liền rút con dao đâm mạnh vào bụng con chó. Con chó kêu thảm một tiếng, làm cho đứa trẻ đang ngủ say dưới tấm thảm loang lổ vết máu giật mình tỉnh giấc dậy. Lúc này, người đại trượng phu kia mới phát hiện xác chết của một con cho sói đang nằm bên cạnh góc tường.
Cảm ngộ: Có đầy đủ sự việc mà bạn nhận ra tận mắt, nghe thấy tận tai, nhưng nó chưa chắc đã đúng như những gì bạn nghĩ.
Trong việc đối nhân xử thế, chúng ta hãy cố gắng học cách thức lắng nghe, nên cho người khác có thời cơ để cắt nghĩa. Có như vậy, mới giúp chúng ta tránh được phổ quát điều làm cho ta phải hối tiếc nuối sau này.
Trái lại nếu chúng ta không hỏi, không nói, không giải nghĩa mà đã nhanh nhẹn hành động hay phán xét thì đây chẳng phải là biểu lộ sự khỏe mạnh, thời trang mà nó chính là sự thiếu công bằng, không có nghĩa vụ với bản thân mình và những người khác.
2. Sự nóng giận
Một cậu ốm có tính xấu rất thú vị nổi nóng. Một hôm phụ vương cậu bé nhỏ đưa cho cậu một túi đinh và nói với cậu tí hon rằng mỗi khi cậu nổi nóng thì hãy chạy ra đằng sau nhà đóng một cái đinh lên hàng rào gỗ.
Ngày trước tiên, cậu nhỏ tuổi đã đóng 37 cái đinh lên hàng rào. Nhưng sau một số tuần cậu nhỏ dại đã tập kiềm chế cơn giận của bản thân và số lượng đinh cậu đóng lên hàng rào mỗi càng ngày càng ít đi. Cậu nhận thấy rằng kiềm giễu cợt cơn giận của bản thân mình thì dễ hơn là phải đóng cây đinh lên hàng rào.
Một ngày kia, cậu đã không nổi giận một lần nào suốt cả ngày. Cậu nói với phụ thân và ông bảo cậu hãy nhổ một cái đinh ra khỏi hàng rào mỗi một ngày mà cậu chẳng hề nổi xung với ai dù chỉ một lần.
Đừng phí phạm tình kính yêu mà những người nhà yêu dành cho bạn, do vì nhân tố này đối với họ lại là một sự thương tổn lớn.
Ngày lại ngày trôi qua, rồi cũng đến một bữa cậu bé nhỏ mua cha bản thân mình báo rằng đã không còn một cái đinh nào trên hàng rào nữa. Cha cậu đã cùng cậu tới bên hàng rào. Ở đó ông nói với cậu rằng:
“Con đã làm cho rất khả quan, nhưng hãy nhìn những lỗ đinh trên hàng rào. Hàng rào đã chẳng thể giống như xưa nữa rồi. Nếu con nói nhân tố gì trong cơn tức giận, những lời nói đó cũng giống như những lỗ đinh này, để lại những vết sẹo trong lòng người khác. Dù sau đó con có nói xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, vết thương đó vẫn còn ở lại. Vết thương tinh thần cũng khổ sở như những vết thương thân xác vậy. Những người bao quanh ta, bạn bè ta là những viên kim cương. Họ giúp con cười và giúp con trong mọi chuyện. Họ nghe con nói khi con chạm chán gian nan, cổ hủ vũ con và luôn sẵn sàng mở mang tấm lòng chính mình cho con. Hãy nhớ lấy lời cha…”
Cảm ngộ: Nhân loại khi cáu giận thường trút giận dữ lên những người nhà yêu ở quanh co mình, do vì họ nhân thức những người nhà yêu của chúng ta sẽ luôn bao dong và lượng thứ cho chúng ta. Nhưng những lời nói khi tức giận luôn giống như những chiếc đinh khiến thương tổn người khác. Có thể bạn chỉ là vô tâm nhưng vết thương đó cũng giống như lỗ hổng trên hàng rào vậy, nó đã chia thành những vết thương hiểm nguy. Vì vậy nhất mực đừng phao phí tình thương cảm mà những người nhà yêu bỏ ra cho bạn, bởi vì điều này đối với họ lại là một sự thương tổn lớn.
3. Sự khoan thứ
Câu chuyện kể về một người quân nhân Mỹ, cuối cùng đã được đi về nhà sau trận chiến đấu cực kì bất lương liệt ở Việt Nam…
Từ San Francisco, anh gọi điện cho cha mẹ mình: “Ba mẹ ơi, con đã đi về nhà này, nhưng con có một chuyện muốn nhờ ba mẹ. Con có một người bạn, con muốn đưa anh ấy về nhà cùng con”. “Cam đoan rồi, đại trượng phu yêu dấu“, phụ thân mẹ anh phấn kích trả lời: “Ba mẹ rất muốn gặp gỡ bạn con”.
“Nhưng có một điều con muốn nói trước với ba mẹ”, chàng thanh niên tiếp diễn, “anh bạn con đã bị thương khá nặng trong chiến tranh. Anh ấy đã hơi bị đãng trí và còn bị mất một cánh tay và một chân. Anh ấy không có nơi nào để về, và con muốn anh ấy tới sống với chúng ta…”
“Ồ, ba mẹ xin lỗi con, nam nhi… Nhưng có nhẽ chúng ta có thể giúp anh ấy tìm một nơi nào khác để sống…”
“Không, ba mẹ ơi, con muốn anh ấy tới sống với chúng ta”.
“Con à“, người phụ vương nói, “con có biết con đang yêu cầu cha mẹ vấn đề gì không? Một người tàn tật đến tương tự sẽ là một gánh nặng khủng khiếp cho ba mẹ. Ba mẹ còn có cuộc sống riêng của chính mình chứ, ba mẹ không thể để một nhân tố như vậy làm cho ảnh hưởng đến cuộc sống riêng. Ba nghĩ là con hãy về nhà đi và quên anh bạn đó của con đi. Anh ấy rồi sẽ tậu được bí quyết suy tính cho cuộc sống của bản thân mình thôi…”
Lúc đó, người con trai gác điện thoại. Thân phụ mẹ anh không còn nghe thấy yếu tố gì trong khoảng đầu dây bên kia nữa. Song, một vài ngày sau đó, họ đột nhiên thu được một cú điện thoại trong khoảng đồn cảnh sát San Francisco. Đàn ông của họ đã tắt thở sau khi ngã trong khoảng trên một tòa nhà xuống, cảnh sát đã lên tiếng tương tự cho họ. Cảnh sát San Francisco nhận định rằng đó là một vụ trẫm mình.
Phụ vương mẹ người bộ đội, trong buồn bã tuyệt đỉnh, đã nhanh nhảu bay đến San Francisco và được đưa đến nhà xác thị trấn để nhận biết thi hài của con trai. Họ nhận ra anh, người đàn ông mếm mộ của chính mình. Nhưng đột nhiên họ khiếp hãi không thốt nên lời khi nhìn thấy một vấn đề mà lúc trước họ không phải hay nhân thức, đó là nam nhi của họ chỉ còn một cánh tay và một chân.
Những giọt nước mắt ân hận rơi xuống, nhưng hồ hết đã quá muộn màng.
Cảm ngộ: Đừng bao giờ đối xử phân biệt với người khác, bạn sẽ không nhân thức được người thực thụ bị gây thương tổn là bạn nào? Hãy bao dung khoan dung với đại chúng và tự nghiêm khắc với phiên bản thân chính mình! Giả dụ mỗi người chúng ta đều có thể bỏ ra sự bao dung và bác ái cho những người lạ như cho chính người nhà của bản thân, thì nhân loại này sẽ tốt đẹp biết bao.
Do vì với sự trong khoảng bi, bao dung chúng ta sẽ đủ sức mài mòn bất cứ hòn đá vô tri vô giác nào để trở thành một viên ngọc lung linh tỏa sáng, đủ sức biến nhân tố gian khổ trở nên dễ dãi, đủ sức biến một người thông thường hay tàn khuyết thành một vĩ nhân.
>>>Đọc thêm: Sự nghiệp và tình duyên 12 con giáp trong Bốn tuần 8/2016
Sưu tầm
Xem thêm: Mua Hàng Nhật Online
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét