Không thể nói hết được, tôi đã hân hoan, êm ấm đến nhường nào khi biết mình có thai. Khiến sao không vui cho được khi lần đầu khiến cho mẹ mà đó lại là đứa con kết tinh tình ái của tôi và người con trai đáng kiêu hãnh đó. Mọi thứ đến với tôi quá ngọt ngào và suôn sẻ, khiến cho tôi cứ ngỡ là bản thân đang mơ. Nhưng quả thật, cuộc thế phũ phàng lắm!
Anh ta hơn tôi về mọi thứ… Bề ngoài đẹp trai lịch lãm, gia cảnh giàu có, công việc đạt được mục tiêu. Còn tôi, ko kể việc có một vóc dáng bằng vận, gương mặt ưa nhìn, tôi không có được những điều kiện khác tốt. Mái nhà tôi ở vùng quê, cũng có năng lực tài chính thấp. Tôi lên thị trấn học rồi ở lại khiến cũng được gần chục năm. Thực ra, tôi chỉ có hiệ tượng đẹp đẽ chứ năng lực tầm thường, không nhiều năm kinh nghiệm giang gì cả. Vì thế, tôi cũng chỉ làm cho nhân viên văn phòng tầm thường cho một công ti tư nhân be gầy, lương 04 tuần chỉ đủ tôi tính liệu sinh hoạt chắt chiu ở cái đất tỉnh thành này.
Mọi thứ đến với tôi quá ngọt ngào và trơn tuột, khiến cho tôi cứ ngỡ là chính mình đang mơ. Nhưng quả thật, thế cục phũ phàng lắm! (Ảnh minh họa)
Ấy thế mà tôi lại yêu được anh, một chàng thanh niên nhà giàu, thành phố. Đám đồng nghiệp cùng tổ chức kinh doanh cứ khen tôi chuột sa chĩnh gạo. Nhiều khi, chính tôi cũng không hiểu cơ may nào lại khiến anh rung động trước mình dù bao quanh anh còn có phần lớn người khác hơn tôi. Đã vậy, chuyện tình cảm của chúng tôi tiến triển nhanh, anh đưa tôi về thăm nhà liên tiếp, ba má anh cũng quý mến và ủng hộ khiến tôi lại càng im tâm về mối quan hệ của bản thân.
Yêu nhau được hơn 4 bốn tuần, anh bắt buộc nhị đứa làm “chuyện đó” và “thả cửa” để có con. Tôi hơi ngạc nhiên bởi thấy mọi chuyện có phần gấp gáp quá. Nhưng anh nói với tôi rằng, anh muốn cưới sớm, im bề gia thất, có con… vì rất có thể sang năm anh sẽ phải đi tu nghiệp ở nước ngoài. Sợ ví như đợi cưới xong xuôi mới có con thì e rằng không kịp, mà anh lại đi 2,3 năm mới về… Anh muốn cam đoan chúng tôi sẽ có một giọt máu ái tình trước khi anh xa nhà.
Anh muốn chắc chắn chúng tôi sẽ có một giọt máu tình yêu trước khi anh xa nhà. (Ảnh minh họa)
Nghe anh nói vậy tôi lại mủi lòng thương. Chính tôi cũng sợ những ngày anh đi rồi giả dụ tôi ở nhà một bản thân mình mà chưa có con sẽ bi tráng lắm. Vậy là… tôi đồng y. May mắn làm cho sao, chỉ hơn 2 04 tuần sau, tôi có bầu. ngừng thi côngĐây là một niềm vui vô bờ bến của tôi. Tất nhiên, là của cả anh.
Lúc này, tôi đề nghị anh sẵn sàng cưới xin sớm, khi bụng còn chưa to để đỡ ngại cho nhà gái. Hơn nữa tôi cũng khỏe mạnh, chưa nghén ngẩm sẽ đỡ nặng nhọc hơn. Thế nhưng, anh lại nằng nặc không đồng ý. Anh đưa tôi về chạm chán mẹ anh. Ở đó, chưng gái đã lên ý tưởnrg thế này: Tôi phải dọn về nhà anh ở, để mái nhà anh một thể chú tâm cho tôi. Cho tới khi nào xác định được bé trai hay nhỏ dại gái, hai nhà mới bắt đầu đám cưới.
Lúc đầu tôi nghe thấy nhà anh có nghĩa vụ chăm nom bản thân mình thế cũng thấy vui vẻ. Nhưng khi nghe câu phải đợi rõ nam nhi hay con gái mới cưới, tôi khởi đầu ngợ ra rằng, nhường nhịn như tôi đang là công cụ trong tay họ. Giờ cưới hay không không phải do tôi quyết định mà là do giọt máu trong người tôi đang mang.
Bụng mang dạ chửa, tiền làm ra không nhiều, tôi chẳng còn cách nào khác là dọn về nhà anh ở để được chăm sóc tốt hơn cho cả hai mẹ con. Ở đó, tôi được một bà giúp việc chăm nom cho mọi thứ. Nhưng cũng chính tại nơi đây, tôi phát xuất hiện một sự thực tày đình.
Tôi đột nhiên nghe được câu chuyện của mẹ con họ. Thì ra, tôi chỉ là cái máy thử, cho gia đình anh “săn cháu đích tôn”. Nhà họ giàu sang, bề thế nhưng lại vô cùng mê tín. Bà mẹ đi xem thầy về nói rằng, anh ta phải qua 3 đời phi tần mới lựa chọn được người ích cu li lợi tử. Hơn nữa, muốn công danh tương lai, mái nhà phất lên thì nhất quyết phải nhận người hiền thê tuổi này, tuổi kia, và sinh đại trượng phu trong năm nay, như thế mới mang lại vận may.
Tôi lắp ghép những cụ thể đó tham gia bạn dạng thân bản thân. Té ra, tôi được anh ta chọn lựa yêu là bởi vì ít ra tôi có mẫu mã “kháu gái” (như lời mẹ anh ta nói) và hơn hết là tôi phục vụ đủ các điều kiện về tuổi tác, căn số như mẹ anh ta đi xem thầy. Gần như giờ đây chỉ còn dựa vào vào việc cái thai tôi đang mang có phải là đàn ông hay không nữa thôi. Nếu như đúng, tôi sẽ được đặt một chân tham gia cái mái nhà này và trở thành phi tần anh ta, mà nói đúng hơn là biến thành người như cả nhà anh ta muốn.
(Ảnh minh họa)
Bà giúp việc chăm sóc tôi thì niềm nở nói rằng, nhìn điệu bộ của tôi, bà đoán sinh đàn ông, chứ hai cô trước kia cậu chủ dẫn về đều là con gái cả. Tôi thăm dò thì bà tiết lộ thật, trước tôi đã có 2 cô cũng được đưa về nhà thế này rồi. Nhưng rồi khi sinh con ra là con gái, gia đình họ không chấp thuận, đền bù cho một khoản kếch xù rồi chối từ. Với kinh nghiệm của bản thân, bà đoán tôi sẽ sinh con trai và được đón về làm phi tần.
Tôi thấy điếm nhục vô cùng. Tôi đâu phải là cái máy đẻ và phải có nghĩa vụ “sản xuất” ra thứ mà gia đình họ muốn. Tôi là con người, có tâm can, tình cảm và suy nghĩ của chính mình… Ngay cả khi tôi có bầu đàn ông thật đi chăng nữa thì tôi cũng muốn bản thân được tôn trọng với tư cách là bản thân mình chứ chẳng phải vì tôi “nhân thức đẻ”.
Tôi đã tâm sự thực chuyện này với mẹ và mấy người bạn thân của tôi. Họ đều nói rằng nhân thức là tủi thân, nhưng sự đã rồi. Nếu như tôi có bầu con trai, mọi việc trót lọt, thế cục tôi sẽ sang trang, con tôi cũng thừa hưởng phúc. Chứ giờ tôi giận hờn, chấm dứt mối quan hệ thì tôi thiệt hại đủ tuyến phố mà con tôi cũng khổ.
Tôi chẳng nhân thức phải làm cho gì, ngày qua ngày cắn răng sống trong cái gia đình đáng sợ này… Tôi thương con và cũng thương mình nhưng bế tắc chẳng nhân thức khiến cho sao. Giả dụ tôi rời đi bây chừ, bác mẹ tôi lại phải mang tiếng xấu vì có con không chồng mà chửa, ba má cũng lại phải đảm nhiệm thêm tôi nữa. Nhưng ví như không đi và hài lòng cảnh chờ may này, tôi thấy đời bản thân mình điếm nhục quá!y A
Theo Khampha
Xem thêm: Mua Hàng Nhật Online
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét