Không có gì không thể tinh được giả dụ nhân thức rằng vn là nước có tỷ lệ vay nợ tiêu dùng (bao gồm cả mượn sắm BĐS tư nhân) so với tổng GDP thuộc hàng thấp nhất trong khu vực. Tỷ lệ này ở Việt Nam hiện chưa đến 10%. Cho tới cuối năm 2015, làng nhàng mỗi người địa phương nước ta chỉ nợ chưa đến 200 đô la. Một con số cực gầy, nếu biết rằng ở các nước trong khu vực, như Singapore, số tiền vay tiêu xài của cư dân chiếm đoạt tới trên dưới 60% GDP. Tại Malaysia và Thái Lan, con số này có lúc lên tới 80% GDP.
Nói bình thường, so với những non sông có kinh tế khấm khá trong khu vực, dân vn hoàn toàn không thích mượn nợ để chi tiêu.
Đó có thể coi là một văn hóa. Nhưng nếu như nhìn tham gia sự tương phản với các nền kinh tế lớn khác, người ta có quyền đặt ra câu hỏi: Vì sao?
Vì sao nước họ giàu hơn mà dân họ lại vay nợ nhiều?
Tại sao người Việt Nam sẵn sàng hài lòng việc tới 50 tuổi mới có một căn nhà hay chiếc xe đàng hoàng còn hơn là đi mượn?
Yêu cầu mượn tiêu xài ở nước nhà nào cũng có. Ảnh minh họa.
Giả dụ đặt tiền đề là yêu cầu trải nghiệm của nhân loại giống nhau, ai cũng muốn có một căn nhà đẹp, một chiếc TV tốt, thì câu tư vấn có thể rất đơn giản: khi người ta đi vay tức là họ tin vào kỹ năng trả nợ của bản thân mình. Họ tin vào sự ổn định về dòng tiền trong mai sau. Còn khi người ta không dám đi vay, thì ngoài tập quán, có thể nói họ không tự tín tham gia các triển vọng tương lai.
Cư dân Singapore tuy nhiên có quyền đi vay và các ngân hàng Singapore tuy nhiên có quyền vung tiền ra cho vay. Họ có một giang sơn ổn định. Nếu như bạn đã từng đi mượn tiêu dùng ở vn thì bạn sẽ trông thấy rằng các nhà băng cũng chẳng mấy tin yêu vào kĩ năng trả nợ của những thị dân trung lưu nước ta: không có tài sản thế chấp, bạn sẽ được mượn rất ít.
Khi mà chúng ta có tỷ trọng mượn nợ tiêu dùng cực thấp so với diện tích nền kinh tế, thì phải đặt thắc mắc là điều gì đã khiến cho ta ngại đi mượn và cho mượn tới thế?
Bạn sẽ có câu tư vấn của riêng chính mình. Nhưng hãy thử nêu một giả định: Có phải bởi cái kỹ năng “thất cơ lỡ vận” của người Việt cao hơn người... thường? Hàng ngày, chúng ta đối mặt với toàn bộ rủi ro - những thứ phát triển văn hóa thu thập lần giở bao tượng moi ra mấy cây tiến thưởng rất quen thuộc.
Không may ấy có thể đến trong khoảng tỷ lệ người chết vì tai nạn giao am hiểu hàng cao nhất khu vực. Rủi ro ấy đến trong khoảng một không gian kinh doanh đen tối mà cứ khiến ra 1 đồng thì phải mất 0,72 đồng cho “phí tham nhũng” - theo một dò hỏi cách đây không lâu. Rủi ro ấy có thể tới từ việc thu nhập của nhân viên nhà nước vốn đa số là “doanh thu mềm” chứ lương thì vốn không đáng kể.
Rủi ro ấy, tuy nhiên cũng có thể tới trong khoảng một nền tư pháp nhiều khi lại bắt một nghi can ký tham gia biên bản nhận cái tội họ đã không làm cho, hoặc nhiều lần hình sự hóa quan hệ dân sự.
Còn phổ biến nữa nếu chỉ ra. Nếu nhìn tham gia những không may mang tính hệ thống mà người Việt Nam phải đương đầu, bất cứ khách hàng nào cũng sẽ rút ra kết luận là họ không nên mượn tiêu dùng.
Mấy ngày nay, người ta đang nói nhiều tới những người “tham vặt”. Ta thấy những người trông tinh khiết và tử tế dấn thân nhặt nhạnh một vài món hàng lậu, trước khi chúng được đem tiêu hủy. Ta nghe chuyện một vài anh bảo vệ của một đêm nhạc lén lút dắt người tham gia xem với giá 30.000 đồng/lần, rồi khi bị bắt gặp gỡ thì... dọa tấn công ban công ty. Rồi đâu đó, vẫn là chuyện những cán bộ bớt xén những đồng bạc cứu trợ của ngư gia miền Trung sau đợt cá chết để “khiến cho hội trường thôn”.
Trong khi những kiểu chộp giật tủn mủn rất mực không xa lạ ấy cũng do vì người ta không tin cậy vào mai sau. Họ lượm lặt những gì ngay trước mắt, cố thu thập trong ngắn hạn, chứ không quan niệm rằng ví như chịu khó hạt bột thì sẽ có một tương lai tốt đẹp trong dài lâu.
Sau mỗi câu chuyện, tuy nhiên, ta có thể bình chọn hành vi và tư cách của từng tư nhân. Nhưng ta cũng có thể nhận ra cả một bức tranh lớn. Không tin vào tương lai, liệu có thể là một đặc tính cấp non sông?
Theo Dân Việt
Đọc thêm: Mua Hàng Nhật Xách Tay
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét