Ngay từ lần đầu gặp gỡ Thúy, tôi đã yêu ngay. Cô có một ngoại hình thật đã mắt: Dáng người chuẩn với 3 số đo chẳng khác gì người mẫu. Dáng đi uyển chuyển của Thúy khiến cho tôi có cảm giác không chú ý sẽ bị gãy ở lưng do eo quá nhỏ xíu.
Khuôn mặt trái xoan với mọi cụ thể đều rất đẹp, hài hòa. Giọng nói của cô dịu nhẹ, ngọt ngào, tuy chẳng hề quê gốc ở Thủ đô nhưng rất chuẩn. Người như cô đúng ra phải làm cho diễn viên múa hoặc điện ảnh, sàn diễn mới đúng. Vậy mà Thúy lại làm cho nghề tuy cũng hay nhưng không thể lâu dài: Dạy thể dục thể hình cho thiếu nữ. Công tác phập phù. Lúc cần người ta mới thuê. Có khi nghỉ dài cả tuần.
Tôi cảm thấy thật may mắn khi gặp mặt được Thúy vì tuy tôi có đủ mọi điểm hay của một người đại trượng phu nhưng lại hơn cô đến gần ba chục tuổi. Song, tôi rất im tâm khi Thúy luôn nói với tôi: “-Ái tình không có bất kỳ giới hạn nào, mà chỉ vâng lệnh điều độc nhất vô nhị: có phù hợp nhau hay không? Với em, tuổi tác không bao giờ thành vấn đề. Riêng em rất thích yêu đứa ở thế hệ phụ vương, chú vì họ từng chải, nghĩ suy chín chắn, sâu sắc và đã thành công”.
Chẳng hề là Thúy không có tình cảm với tôi. Biểu hiện là cô rất chủ động nhắn tin với những lời lẽ thân thiết, vì dụ: “Anh ngủ chưa? Đừng thức khuya anh nhé. Em chúc anh có giấc mơ thật đẹp. Sáng mai anh dạy sớm thì nhắn tin cho em. Em sẽ rất vui khi ngủ dạy đọc được những dòng chữ của anh...”.
Tôi rủ Thúy đi đâu, cô đều nhận lời. Cóp lần cô còn chủ động rủ tôi. Nhưng tôi có bạn dạng tính dè dặt trước phụ nữ nên tuy đã quan hệ được mấy 04 tuần, đi chơi với nhau hàng chục lần, cũng chỉ dám nắm tay Thúy mà chưa một lần hôn. Mỗi lần ở bên cô, tôi thấy rộn rực trong người, chỉ muốn ôm ấp gọn cô tham gia lòng để rồi cùng hòa tan.
Nhưng tôi không dám có bất kỳ cử chỉ gì ngoài nắm tay như đã nói, có nhẽ cũng vì những lần cầm tay Thúy, cô như muốn gỡ tay tôi ra. Vấn đề này càng làm tôi ngại, sợ rằng nếu bản thân mạnh bạo hơn, cô sẽ bức xúc thì... mất mặt.
Sống trơ trọi đã lâu nên tôi rất muốn lấy bà xã. Trong khoảng khi can hệ đến Thúy, tôi không thể để ý tới bạn nào do đã bị cô hút hồn. Vì không rõ tình cảm về phía cô thế nào nên tôi bèn kể chuyện cho một bà chị họ mà tôi rất quý, mong nhận ở chị một lời trả lời thì chị nói rằng như vậy tức thị Thúy cũng có hướng đến tôi nhưng không muốn vội vã (vì cũng như tôi, Thúy cũng đã có một đời chồng, anh ta nghiện hút đã chết do bị xốc thuốc, chưa kịp có con với nhau).
Chị khuyên tôi hãy đặt thẳng điều với Thúy một bí quyết nghiêm túc. Nghe chị, trong một lần đi chơi, tôi đã diễn từ tình cảm và mong ở Thúy câu giải đáp thì cô nói là có tình cảnh khác biệt chưa thể nghĩ đến chuyện riêng. Và cô đã kể với tôi:
Cô lấy chồng trong khoảng năm rất trẻ. Đấng phu quân hơn cô 1 tuổi. Lúc yêu, anh ta bộc lộ một chàng trai nhân hậu, rất quan tâm với cô, đến khi sống với nhau mới biết chồng nghiện hê-rô-in. Nhưng cô không bỏ mà khuyên anh ta cai nghiện. Nhưng chỉ được một thời gian lại nghiện, ngày càng nặng thêm. Cho đến cách đây chưa đến 1 năm, anh ta bị chết do xốc thuốc. Chính vì người chồng như vậy nên chẳng thể có con do anh ta quá yếu và Thúy có chồng cũng như không, chưa kể phải nuôi anh ta, vì không có công ăn việc làm cho.
Hiện tại, cô ở với người mẹ chồng ngoài 70 tuổi luôn đau yếu, phải nhiều lần vào bệnh viện. Thúy còn cho biết bà cụ chỉ là mẹ nuôi người chồng khổ thân kia. Bà cũng có số mệnh hẩm hiu. Hồi trẻ yêu một người, do quá nghèo mà một nửa của bà phải bỏ đi làm cho ăn xa. Sau mấy năm, do biết cách thức khiến ăn trở nên khá giả đã chê bà xấu xí, quê kệch để chạy theo người khác. Hận tình, bà chẳng lấy bạn nào, kiếm đứa con nuôi.
Bà nuôi đứa bé bỏng trong khoảng khi vừa lọt lòng do người mẹ chửa hoang, phải lìa bỏ đứa con. Đứa trẻ rủi ro đó chính là chồng của Thúy. Nay chồng đã chết nhưng cô rất thương bà nên không nhẫn tâm bỏ bà để đi lấy chồng vì bà chẳng có nơi nào phụ thuộc. Giả dụ cô tục hôn, bà sẽ cô đơn khi mà đã già yếu. Hơn nữa, chồng mới mất chưa được một năm, cô sợ dư luận dị nghị...
ảnh minh họa
Nghe Thúy kể, tôi thầm cảm phục cô đã nặng tình, sống tử tế với bà mẹ nuôi của chồng. Nhưng không thể “thông” nếu cô có nhu cầu không lấy bạn nào. Tôi nói với cô việc nào đi việc nấy. Còn trẻ, chưa đến 30 tuổi, không thể cứ ở vậy để tuổi xuân trôi đi phí hoài. Nếu như lấy chồng, cô sẽ coi bà như mẹ đẻ, cùng với chồng chăm nom bà, tương tự lại có thêm người chia sẻ gánh nặng, càng hay chứ sao. Nhưng Thúy vẫn khăng nói rằng như vậy, cô sẽ áy náy lương tâm.
Cứ quan hệ trong trạng thái không ra tình ái, không ra tình bạn, tôi rất giận dữ. Thúy nói phải đến khi bà cụ tắt thở, cô mới có thể nghĩ đến việc lấy chồng. Hiện thời, cô chỉ muốn dồn vào một chỗ khiến cho ăn kiếm tiền và trông nom cho bà (hiện bà cụ đang nằm bệnh viện). Cô nói vậy có đúng với ý nghĩ hay là để từ chối khéo ái tình của tôi? Đời nào cô cứ trì hoãn việc lấy chồng để tuổi già xồng xộc kéo tới?Xin các anh chị những lời méc bảo.
Theo GĐVN
Xem thêm: Mua Hàng Nhật Online
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét