Tôi về tới nhà đã hơn 7 giờ tối. Mẹ và em đang ăn cơm. Thấy tôi, mẹ liền hỏi :
- Sao con về tối thế?
- Dạ, hôm nay học 5 tiết.
Rồi không biết tôi đã ăn gì chưa mẹ liền lấy chén đũa bảo tôi ngồi vào mâm. Bữa ăn thật đạm bạc, chỉ vài con cá bé bỏng và một đĩa rau luộc. Như thế cũng là quý lắm rồi. Mái ấm đang lúc khó khăn bữa ăn làm cho sao phong lưu được.
Lúc trưa vì sợ trễ học nên tôi không ăn cơm, chỉ lót bụng bằng một ổ bánh mỳ. Chính cho nên mà giờ này tôi ăn một cách thức ngon lành, cảm thấy ngon miệng hơn bao giờ hết. Tôi vùi đầu tham gia mâm cơm mà không hay mẹ tôi đã đứng lên tự lúc nào, rồi lại mang lên một đĩa trứng rán.
- Con và em cứ ăn cho no đi!
- Mẹ ăn thêm cơm nữa chứ!
- Khi chiều mẹ có ăn mấy củ khoai luộc ở nhà cô Nhị nên vẫn còn no.
Tôi nhìn kỹ mẹ, những nếp nhăn lại hằn sâu hơn và tóc mẹ cũng bạc nhiều hơn. Mẹ ngồi nhìn hai anh em tôi ăn, đôi mắt người ánh lên niềm phấn kích.
Té ra một hạnh phúc nữa của mẹ là được nhìn thấy những đứa con ăn uống ngon miệng. Vui vẻ của người mẹ sao mà đơn giản và bé bỏng.
| Ảnh minh hoạ. |
Cơm cháo dứt tôi dạo bước ra trước hiên nhà thì gặp mặt thằng bạn.
- Về lúc nào đó?
- Mới về.
- Có ca nhạc ở nhà văn hoá. Đi xem với bản thân nhé!
Tôi vào nhà thay áo quần rồi xuống bếp xin mẹ đi xem ca nhạc. Tôi sững sốt khi nhận ra mẹ đang ăn chén cơm thừa còn lại hồi nãy cùng với một chút rau. Tôi đứng như trời trồng, cũ rích họng ngẹn lại không nói nên lời.
ST
Tham khảo thêm: Mua Hàng Nhật Xách Tay
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét