Ánh mắt ấy, đôi môi và bàn tay ấy chẳng thể nào quên được với biết bao là kỷ niệm vui bi thảm lộn lạo, mặc dầu đó là mối tình đầu tiên.
Đầu tuần mưa rơi đầm đìa như trút hết mọi muộn phiền, tôi nhìn dạo trong lớp phát hiện có một số gương mặt mới, năm nào cũng thế tôi quen rồi, nhìn mấy đứa bạn thân vẻ mặt đứa nào cũng phấn khởi đón thêm niên học mới, nhưng lần này cực kì khác biệt nó sẽ là chặng con đường sau cuối chấm dứt quãng đời sinh viên và sẵn sàng lật sang một trang mới của cuộc đời.
Có lẽ vì nghĩ vu vơ mà thầy gọi tôi vài lần mới nghe, đôi mắt liếc dọc xuống lớp tim đập bối rối cầm cuốn vở đặt trên bàn, thầy nhìn vào giây lát rồi vội vàng chỉ tay hướng ra cửa, không cần nói cũng biết tội không chịu biên soạn bài, đứng bên cửa lớp nhìn cây phượng khô cỗi cằn chỉ còn xót lại một vài chùm bông đỏ đang úa dần, đột nhiên có tiếng thở dài bên cạnh, không ngờ bản thân cũng có bạn bè, hắn là dạng người không thích nói phổ biến, và không đẹp trai , hắn ít cười điều đó làm vài đứa con gái không mấy cảm tình trong đó có cả tôi, hắn nhìn tôi và tôi nhìn lại hắn như một người bạn thông thường, nhưng ánh mắt ấy tôi cảm kiếm được hắn nhìn mình chẳng phải là giữa đồng đội thông thường mà có ngụ ý, đây là lần trước tiên cảm thấy bản thân mình có cảm giác kỳ lạ như thế mà thỉnh thoảng chính bạn dạng thân bản thân mình không rõ, hắn ngượng ngạo khi chạm phải ánh mắt tôi nhanh nhẹn ngó lơ chỗ khác, đời nào vì đứng chung mà nảy hình thành tình cảm, tôi chợt cảm thấy chuyện vớ vẫn chưa từng có, tiết học chấm dứt là lúc thở dài nhẹ nhõm tôi không quên nhìn hắn thêm một lần nữa và kỳ thực hắn cũng đang đứng nhìn lại chính mình chăm bẳm , mặt tôi biến sắc liền quay đi chổ khác, trong lòng tự hỏi chuyện kỳ lạ gì đã xảy ra tôi và hắn trong vòng bốn mươi lăm phút kia khi nhìn nhau, mà bấy lâu nay học tầm thường giờ mới cảm kiếm được nhân tố đó.
Thực ngán ngẫm khi học môn thể dục, trời vẫn âm u, sân còn động một vài vũng nước nhỏ xíu động lại sau cơn mưa, tôi nỗ lực lê cái thân chạy hết vòng, phía trước con bạn chạy yếu dần rồi ngất ngất, cả lớp hoảng hốt bu nói quanh, giả dụ trong phim thì anh hùng nam sẽ bế nhân vật nữ nhưng đây là ngoài đời khác một trời một vực, đứa đỡ cái đầu đầu, đứa xách hai tay, đứa đứng cuối xách nhị cái chân khiêng tùng teng như khiêng một con heo, lỏng lẻo chuyển di vào phòng y tế, ở cảnh huống đó tôi khiến sao mà không nhịn cười cho được, hắn tặng cho tôi một cái cốc và nhe hàm răng cười giả tạo hỏi cười trên nổi khổ của người khác có vui không, tôi sững sờ biết là không đúng nhưng nhìn mấy con bạn khiêng kiểu dáng như thế không cười mới lạ, hốt nhiên cơn mưa lại trút ầm ầm, đa số vội tản mạn tìm chổ trú, vì sân trường quá rộng và những hạt mưa to cứ tạt vào mặt, tôi vuốt mãi vẫn không trông thấy đường chạy, thì một bàn tay ở đâu đó xuyên qua tấm rèm mưa nắm chặt, chỉ kịp nghe tiếng thở phì phì của người đó, tôi âm thầm cúi mặt mà chạy theo, đến khi tham gia trong ổn định lại, tôi vuốt sạch nước tinh khiết nước trên mặt thì thấy con bạn thân đấm lưng bản thân trách mắng, tôi cười cười vậy mà trong lòng ảo mộng có anh nào vớt ra khỏi cơn mưa đầm đầm như thế, giá như nó là đại trượng phu thì hay biết mấy, tôi đảo mắt nhìn quanh quéo không biết chính mình mua thứ gì nhưng đôi mắt lại dừng ngay cái tên xấu trái ấy, hắn vẫn bình yên vô sự chỉ lốm đốm một số hạt mưa trên vai và tóc , tôi thấy mà tức tối, bỗng nhiên giật mình sao tôi lại thấy tức hắn nhỉ, sao cả đám nam nhi tôi không nhìn mà chỉ lưu ý một bản thân hắn, đời nào mình thích hắn thật rồi?
Dòng nước chảy siết xuống ống cống nhưng không nhằm nhè nó tràn ngập cả cái sân rộng lớn, tôi đích thực ngao ngán khi nhìn những cơn mưa và dòng nước pha màu nâu vàng của đất, dù sao cũng đã ướt thế thì có gì phải sợ nữa, tôi cởi đôi giày thỏa thích đi trong cơn mưa và ra khỏi cổng trường, và rồi dẫm thứ gì đó dưới chân khi co giò lên xem thì máy chảy ra đa số tôi hoảng hốt té xuống, đột đâu đó có người kéo tôi đứng lên đó chính là cái tên xấu trai ấy, hắn kéo tôi lên chỗ cao cởi luôn cái áo thể dục xé ra quấn tham gia chân, nhưng tôi không thể đứng lên được vì quá đau mặt tôi nhăn nhó, hắn ra hiệu, lần đầu tiên tôi được một đứa đại trượng phu cõng như thế, cả hai đứa đều ướt bẹt và từ đó tôi đã mắc phải lưới tình, trái tim đập xuyến sao nhưng chẳng phải riêng tôi mà cả hắn nữa, hắn đã diễn từ hết, hắn thích tôi từ lớp 11 chứ không hề hiện nay, tôi không hiểu sao đến tận giờ mới diễn văn hay là không đủ dũng khí, yếu tố đó chỉ có hắn biết mà thôi.
Và rồi tôi cũng tập luyện yêu đương như đám bạn ,chúng tôi nhanh chóng ngày càng thân hơn, cái xấu cái tốt của nhau đều nhân thức hết, hắn vốn lười nói nhưng từ khi thích tôi rồi chuyện gì hắn cũng lôi ra kể chọc cho tôi cười nghiêng ngã. Ra về luôn chờ nhau, cùng đi một con đường ngắn và nói chuyện không giới hạn, cùng ăn bánh tráng trộn và trà sữa, có khi hắn còn dẫn tôi đi ăn kem chè, và chẳng thể quên tham gia ngày tết hắn dẫn đi đạp vịt khiến cho tôi sợ xanh cả mặt, chưa bao giờ tôi cảm thấy mình êm ấm và vui miệng đến thế, hắn nắm tay tôi vui chơi hết chỗ này tới chổ kia, hể nghe ở đâu có món ngon lạ hắn đều không tha, chính vì vậy suốt mấy bốn tuần tôi lên ký vùn vụt mà chính mình chẳng phải biết ví như con bạn thân không phát hiện ra.
Chơi thì chơi yêu đương thì vẫn yêu nhưng cuối cấp rồi việc học tập vẫn chẳng thể nào sao nhãng được, hắn ở phòng trọ với đám bạn, mỗi lần tôi kẹ đến mua hắn hỏi những bài tập không dễ dàng thì lũ bạn biết ý rủ nhau đi hết để lại nhị đứa tâm tình.
Ví như trời đẹp mãi cũng phải có lúc nắng mưa, tôi và hắn hay hờn giận vu vơ, đòi chia tay rồi gọi nhau là mày tao khi chạm mặt mặt và không thèm thì thầm vài ngày, nhưng giận chẳng được bao lâu thấy nhớ lại làm lành và sung sướng trở lại, tình ái là thế nhiều lúc không dễ dàng mà cắt nghĩa được , có đôi khi ghét nhau dữ lắm chẳng muốn chạm chán mặt chẳng muốn rỉ tai nhưng lại càng nhớ và muốn ở bên cạnh nhau đa dạng hơn.
Thời gian cũng như tia chớp xẹc một cái gần thi ra trường và Đại học, nên chúng tôi tranh thủ ôn tập, ít chạm mặt mặt nhau nhưng không quên hỏi thăm ríu rít, còn dự kiến rủ nhau thi tầm thường trường và chung ngành nghề, cho tới khi hắn đậu Đại học còn tôi chỉ đậu tốt nghiệp.
Tôi buồn vì sức học của chính mình chỉ bấy nhiêu thôi, còn hắn thì sắp đi xa, tức là hai chúng tôi mỗi người chia cách thức nhị phương trời và không dễ dàng có thể chạm mặt lại nhau, hắn hứa tôi tham gia buổi chiều u ám không có một tẹo gió, tiết trời rất nực.
Bạn nhân thức đấy gặp mặt nhau lần cuối khó mà tả hết được cảm xúc, bàn tay hắn luôn luôn ấm và nắm gọn hết bàn tay tôi cười cợt nhẹ, đôi mắt trìu mến và có chút ảm đạm, hắn an ủi đôi lời. Nhìn nhau cũng không biết nói gì đa dạng chỉ biết chúc nhau những lời tốt hấp dẫn nhất, hắn sẽ về thăm tôi hắn sẽ vẫn mãi là nửa kia của tôi, hắn hẹn hứa hẹn số đông rồi xốc ba lô lờ lững chạp bước lên xe, tôi ngơ ngẩn nhìn theo, rồi cơn mưa không báo hiệu trước bỗng nhiên xối lên người, cảm giác như chính mình bị bỏ rơi, cảm giác lần đầu chạm chán nhau trong mưa và chia tay cũng vào mùa mưa nó hoàn toàn khác hẳn, ngưởi đi kẻ ở vô cùng quyến luyến, tâm trạng cực kì não vật nài. Tôi khóc rất nhanh và nín cũng rất với tốc độ cao tự yên ủi chính mình mọi chuyện rồi sẽ ổn, rồi sẽ được gặp mặt hắn.
Yêu xa thật gian khổ và đơn độc biết mấy, một số tháng đầu hắn nhắn tin và gọi phần đông kể những thứ lạ và hay cho tôi nghe, bỗng nhiên những dòng tin nhắn càng ngày thưa thớt dần và bặt tăm hoàn toàn như chưa hề sinh tồn và quen nhân thức nhau, con bạn thân cũng học trên đó nói hắn đã có người khác rồi, tôi chỉ nhân thức bi ai và khóc, thấm thoắt trôi qua và cũng dần xóa đi thứ tình cảm mơ đại dương ấy mờ nhạt dần, giờ tôi không còn yêu hắn nữa nhưng vẫn còn một tí gì đó lưu luyến, bản thân cũng không nhân thức tại sao, có nhẽ ái tình đó chỉ là giống cơn mưa đầu mùa , nó đọng nước lại sau cơn mưa, đọng lại những kỷ niệm không dễ dàng phai sau một mối tình đầu.
Khi yêu đâu có khách hàng nào đoán trước được nhì đứa sẽ ở nhị nơi không giống nhau và sống ở không gian mới, quen nhân thức rộng rãi người mới và quá khứ đẹp tươi ấy chỉ còn đọng lại trong tâm khảm của mỗi người. Nếu như có bạn nào đã từng yêu sẽ rõ, cảm giác nó như bị cảm nắng và rồi sẽ nhanh lẹ hồi phục, khi viết lên những dòng này tôi cảm thấy chính mình vừa mới trải qua chứ chẳng phải đã lâu lắm rồi. nếu một ngày nào đó anh vô tình đọc được thì chúng ta vẫn mãi mãi là người lạ lẫm vẫn mãi chẳng thể chạm mặt nhau, bởi chúng ta đã cách xa nhau quá phổ quát và mỗi người đều có người yêu riêng chính mình, chúc anh êm ấm nhé mối tình mưa đầu mùa.
Võ Thị Thu Trang
Xem thêm >>> Thể lệ cuộc tranh tài viết: 'Kỉ niệm tình đầu'
Xem tại:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét