Tôi yêu thầm em rộng rãi năm trời. Trong khoảng lúc 2 đứa mới vào đại học cho tới khi tốt nghiệp.
Em là cô gái hiền lành, có phần khép độc đáo, tôi biết em cũng yêu một người ở quê, từ trước khi em về Thủ đô học.
Nhưng tuồng như em không vui vẻ, mỗi ngày lên lớp, nhìn khuôn mặt bi thương thăm thẳm, chất chứa đầy nỗi niềm của em lại khiến cho tôi đau thắt. Tôi không dám giãi bày, không dám tiếp cận, chỉ có thể ở kế bên nhìn em vậy thôi, đôi lúc, tôi cũng nhói lòng, thương xót em lắm.
Tôi không biết nên khiến cho gì với em bây chừ nữa
Sau khi tốt nghiệp, em và người đó chia tay, quãng thời điểm ấy tôi thấy em suy sụp, người nhỏ bé rộc đi. Khi bạn bè cùng lớp xôn xao làm cho biển sơ ứng tuyển thì tôi thấy em cứ chìm trong đau buồn, lúc ấy, tôi mới dám tới an ủi, khích lệ em.
Cũng chính tôi là người trình bày em tham gia công ty của một anh tôi quen, tôi hi vọng công việc bận rộn trước mắt sẽ giúp em khuây khỏa phần nào.
Hơn tháng sau chạm mặt lại, thấy em hồng hào, tươi tắn, vui miệng hơn tôi cũng thấy mừng. Cũng từ đó tôi với em thân thiện với nhau hơn. Khi ấy, tôi mới nghe em tâm tình về cảnh ngộ mái ấm chính mình, rằng gia đình em không hạnh phúc, bố mẹ ly hôn rồi. Cũng chính vì nguyên do không môn đăng hộ đối nên mái nhà người ấy không cho cưới và ép chia tay. Giờ tôi mới hiểu, tại sao bao lăm năm nay, lúc nào cũng thấy em u sầu, đau đớn.
Sau đó gần 1 năm, tôi tỏ tình và em đồng ý. Tôi mừng lắm, tôi hy vọng cuộc tình này gần 7 năm ngoái.
Càng nghĩ tôi càng đau lòng và hoang mang
Chúng tôi yêu nhau yên bình, vui vẻ, rất ít khi chông gai. Hai đứa cũng lên ý tưởnrg làm đám cưới.
Cách đây 1 tháng, nhà tôi có giỗ, mẹ tôi bảo gọi cô ấy về. Chấm dứt việc, thu dọn hoàn thành cũng gần 10 giờ đêm, vì không về được nữa nên em ở lại ngủ cùng mẹ. Phòng tôi và phòng bố mẹ trên tầng 2, ở đấy cũng có một nhà vệ sinh.
Khoảng 12 rưỡi tôi dậy đi vệ sinh thì thấy đèn sáng mà có tiếng rì rầm. Áp sát tai nghe, tôi thấy tiếng em rì rầm: "Tớ chẳng nhân thức làm cho sao giờ nữa, bữa qua anh Hiếu (tên người cũ của cô ấy) gọi điện, bảo muốn quay lại vì đã thuyết phục được mẹ anh ấy rồi. Mà Hiếu chưa biết chuyện tớ sắp kết duyên, giờ thấy hoang mang lắm".
Tôi ở ngoài, sững sờ khi nghe cô ấy nói. Trong lòng dâng lên những cảm xúc bộn bề, éo le.
Từ hôm đấy đến nay, tôi vẫn thông thường, em cũng thế, nhưng tôi để ý thấy những băn khoăn của em khi nhị đứa bên nhau. Tôi biết em đang tranh đấu tư tưởng, bởi mối ngọn nguồn kia quá sâu sắc, nay người ta đang muốn nối lại, nhưng còn tôi, tôi phải làm cho thế nào đây?
Theo Khoevadep
Xem thêm:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét