Thứ Ba, 27 tháng 9, 2016

Yêu là vui vẻ, sao nhẫn tâm nhân danh tình ái mà giày vò nhau đau khổ?

Suy nghiệm về tình ái bạn sẽ thấy đó là tình thương bạn dành cho một người (khác hơn một tẹo so với tình thương bỏ ra cho đa dạng người mà bạn đã từng có). Đã nói đến tình thương thì phải nói tới trị giá mà nó mang lại, chính là êm ấm. Bạn và người yêu của bản thân phải vui vẻ trong mối quan hệ ấy. Đương nhiên, hạnh phúc này phải dựa trên nền móng của những chất liệu hiểu nhân thức chính xác về người thương, không gây tổn hại đến người khác, chúng sanh khác, không quá mức…

Nếu như bạn nói yêu mến một người mà bạn không nắm bắt gì về người bản thân mình thương thì bạn sẽ biến tình thương của bản thân mình thành “âm phủ” cho nửa kia và cả bạn.

Yeu la hanh phuc, sao no nhan danh tinh yeu ma giay vo nhau kho so?

Khi ấy bạn sẽ giam giữ cả nhị vào mớ hiềm nghi, mớ lý luận ngắn ngủn, thấp lè tè của mình như người ta có đến với bản thân tình thật không, chính mình sẽ được gì nơi người ta…? Ý niệm này khởi lên do vì bạn không hiểu và hiềm nghi về tình cảm của người ta, khi đó bạn hãy quay về và lắng nghe sâu người yêu và cả bạn để kiểm tra ái tình của chính mình, để những ý niệm xấu khác không tiếp diễn dẫn bạn đi xa tình thương (vốn là chất liệu của hạnh phúc).

Ai đó nói ái tình là một sự vị kỷ có nhẽ là vì người đó quá xem xét tới yếu tố bỏ ra cho nhau, quá xem xét tới chuyện “được-mất” trong tình cảm ấy. Nếu như bản thân yêu và cứ suốt ngày làm “kế toán” trong tình yêu thì bạn sẽ thấy bạn “chi” và “thu” bao lăm. Và bạn sẽ khởi đầu khổ ngay trong khoảng cách nghĩ và làm cho đó, bởi khi đó bạn sẽ thấy thiệt-hơn. Khi ái tình không còn vô tư, không còn là tình thương mặc cả nhì cùng vun vén thì sẽ rơi tham gia sự tính toán, ích kỷ.

Trong tình yêu lớn và cao tay, bất cứ lời nói và cử chỉ nào cũng phải bộc lộ sự tương kính. Người đàn ông phải tôn trọng người con gái chính mình yêu, cả cơ thể lẫn tâm hồn. Người con gái nhân thức gìn giữ, cũng là biết khiến cho người ấy thêm tương kính, nuôi dưỡng hạnh phúc vĩnh viễn về sau.

Đạo Phật cũng dạy như vậy, có hiểu mới có thương. Ái tình phải xây dựng bằng sự hiểu nhân thức.

Muốn thương phải nắm bắt. Trong Đạo Phật, trong khoảng bi gắn liền với trí não. Không hiểu, không thể mến thương sâu sắc được. Nắm bắt chính là nền tảng sâu sắc của tình ái. Mỗi người có những nỗi niềm, thống khổ riêng, giả dụ không nắm bắt sẽ không thương, mà lại hờn giận, trách móc. Không hiểu, tình thương của bản thân sẽ khiến cho nửa kia ngột ngạt, đau khổ. Không nắm bắt, sẽ khiến cho người mình thương đau đớn suốt đời.

Yeu la hanh phuc, sao no nhan danh tinh yeu ma giay vo nhau kho so?

Được hiểu, được thương là một yêu cầu muôn đời của loài người. Gặp gỡ được người nắm bắt chính mình, thương chính mình là hên lớn của cuộc thế. Tình yêu nảy nở, lớn lên từ đó.

Vậy nên, "có hiểu mới có thương" là nguyên lý chọn lựa người tình, chọn lựa chồng/cung phi theo ý kiến của Phật giáo. Dù người ta có đẹp, có giàu đến đâu nhưng không nắm bắt chính mình sẽ làm bản thân mình khổ suốt đời.

Lựa chọn người hiểu và thương bản thân - hãy nhớ - đó là nguyên tắc sắm người tri kỉ trong thế cuộc.

Phật dạy về ái tình rất sâu sắc. Tình yêu phải quy tụ đủ 4 yếu tố: từ, bi, hỉ, xả.

"Từ" là khả năng hiến tặng êm ấm cho người mình yêu. Mến thương chẳng hề là trải nghiệm, mà là hiến tặng. Tình thương mà không đem đến êm ấm cho một nửa ko phải là tình thương đích thực. Kính yêu ai đó thực thụ, nghĩa là làm cho người đó êm ấm, mỗi ngày.

"Bi" là khả năng người ta lấy cái khổ ra khỏi bản thân. Người tình mình, phải là người biết sẻ chia, nhân thức thoa dịu, khiến vơi bớt nỗi khổ của bản thân trong thế cuộc.

"Trong khoảng bi" theo Phật dạy là tài năng đem lại vui vẻ cho nhau. Nếu như không, chỉ là ham mê, say đắm tạm thời, ko phải tình yêu thương thực thụ.

"Hỉ" là niềm vui, tình yêu chân thực phải làm cho cả nhì đều vui. Dấu ấn của tình ái thực thụ là thú vui. Càng yêu, càng vui, thú vui lớn, cả gia đình cùng hạnh phúc. Cuộc nhân duyên như thế là chiến thắng.

"Xả" là không phân biệt, đố kỵ trong tình ái. Bản thân mình yêu người nào, vui vẻ của người ta là của chính mình, khó khăn của người ta là của bản thân mình, khổ đau của người ta là của bản thân mình.

Anh chị trẻ hiện thời thường yêu rất với tốc độ cao, mơ mộng về tình ái thật đẹp, thật hoàn mỹ. Có mấy người nào phân biệt được đâu là yêu thương đích thực, đâu chỉ là si lâm thời. "Từ bi hỉ xả" trong tình yêu không hề hốt nhiên mà có. Phải học, phải tu tập. Cần rộng rãi thời gian để quan sát, để lắng tai và thấu hiểu những nỗi khổ niềm đau của một nửa, để giúp người ta vượt qua, toá gỡ, bớt khổ cực, thêm vui vẻ.

Theo Khoevadep


Xem tại:

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét