Vậy, rút cục, thiếu phụ là gì? "Một nghi vấn lớn không lời đáp/ Cho tới hiện nay mặt vẫn chau". (Huy Cận)
Tự điển ở Tây cũng hao hao như vậy, cuốn Petit Larousse đầy uy tín của Pháp cắt nghĩa (Xin chép nguyên văn bằng tiếng ănglê, thứ tiếng mà phần nhiều thanh nữ Việt hiện đại vừa mê vừa thích vừa thành thục): 1. A female human being - Distinguished from man. Đại loại, đàn bà là sinh vật giống cái cốt để phân biệt với nam giới.2. An adult female human being - Distinguished from girl.
Phiên phiến vẫn là sinh vật giống cái, cốt để phân biệt với đám lóc rực rỡ thanh nữ. Nghĩa một thì dễ hiểu quá rồi, còn nghĩa nhị hơi mang tính cơi nới nhưng kha khá ngặt nghèo. Nếu như tuân hành theo đúng nghĩa (2) thì phụ nữ không có ở giới trẻ, và dĩ nhiên sẽ không được phép mặc đồng phục trung học tham gia nhà nghỉ.
Bè đảng họ vẫn có thể mang vẻ thơ ngây nhưng chẳng thể cùng một lúc nhuộm tóc nhị màu xanh đỏ rồi nhí nhảnh kẹp ba phi xe tấn công võng. Thêm nữa, quan chức đàn ông giả dụ nhỡ có thân thiết với thiếu nữ thì đạo đức điềm nhiên sẽ thăng hoa bởi không bao giờ bận rộn phải cái tội dở hơi, lạm dụng vị thành niên.
Tự vị học thuật rắc rối quá, dân dã khái niệm nữ tính trong sáng hơn nhiều. Đàn bà tất nhiên chỉ giản dị hoặc là vất vả mẹ hoặc là tảo tần chị. Họ cũng có thể là cần cù phi tần hoặc là bạc nghĩa người tình. Họ nhiều khi tài sắc chu tất như Thuý Kiều, lại có lúc đôi khi xấu xí ít học như thị Nở.
Có người trong sạch thuỷ thông thường như tiểu thư Juliet trong kịch Shakespeare, lại có người dâm loạn điêu trác như Mã cu li nhân trong trường thiên kiếm hiệp “Thiên long bát bộ”. Có người là dong dỏng “đàn bà của năm” như diễn viên chơi vơi Đỗ Hải Yến, lại có người là tột bực tù hãm tổ quốc như nữ lưu manh Phúc “bồ”. Nói bình thường, thanh nữ giống như thơ, bởi có bao lăm người khiến thơ là có bấy nhiêu khái niệm.
Bởi vậy, nếu phải miễn cưỡng rốt ráo định nghĩa thanh nữ thì vẫn đành dựa vào các trứ tác kinh điển. Theo Kinh Thánh, sau khi đã sáng tạo ra mọi loài, Thiên Chúa phát chán bèn rút xương khuông của “đàn ông nông nổi giếng thơi” để rồi khiến cho ra một thứ “thiếu phụ thâm thúy như cơi đựng trầu”.
Chắc là xót xa đau quá nên đại trượng phu đã hoảng hốt cảm thán: “Đây là xương bởi xương tôi, làm thịt bởi giết mổ tôi, người này sẽ được gọi là thiếu phụ vì đã được lấy ra bởi con trai”. (Sách Sáng thế 2; 23). Về sau, đàn bà bị con rắn quyến rũ xui nuốt táo, phạm vào tội lê lết ăn quà vặt nên Thiên Chúa đã mặc định số đông họ “Ta sẽ khiến cho mày chịu rộng rãi đau buồn lúc thai nghén. Mày sẽ phải đau khổ khi sinh con, mày sẽ phải luồn cúi chồng mày và chồng mày sẽ khiến chủ mày”. (SSt 3; 16).
Kinh Cựu ước được nhiều học giả lắm bằng ở ta cho là quá mang quan niệm thành kiến phương Tây. Ở phương Đông, kinh Phật của người Việt do minh quân thiền sư Trằn Thái Tông khởi tác mang định nghĩa về đàn bà có vẻ hay hơn. “Lưng ong tóc mượt hay khiến tính hoặc tâm mê. Sắc én mày ngài đưa đến hồn xiêu lòng phách lạc.
Kẻ mê say đoạn nghĩa thầy bạn, kẻ tham đắm đức mất đạo tan. Vậy có kệ rằng: "Mặt trắng môi son điểm phấn đào. Long lanh đưa mắt gây lảo đảo. Chẳng qua một túi da dơ bẩn. Cắt đứt ruột người không cần dao”. (Khoá hư lục - Văn giới sắc). Bên cạnh hai ý kiến kể trên bị phổ thông thiếu phụ tân tiến nhăn nhó không thích. Thôi đành dẫn Khổng Tử, một bậc Thánh của đạo Trung Dung.
“Duy nữ tử dữ tiểu nhân, vị nan dưỡng dã. Cận chi tắc bất tốn, viễn dữ tắc oán thù” (Luận ngữ, thiên Dương Hoá). Nôm na ý của cụ Khổng là, thiếu nữ với tiểu nhân khó khăn nuôi lắm. Ở gần thì đàn họ nhờn, ở xa thì họ ân oán. Có phải thế chăng mà rất đông nho sĩ thường để móng tay lá lan thật dài, chắc họ chú ý dự phòng những khi đề nghị phải ve vuốt bà xã.
Thế nhưng nói cho cùng, thì ở phía trong thăm thẳm sâu xa của đạo Thiên Chúa, đạo Phật hay đạo Nho, luôn đẫm đầy trân trọng tính nữ. Trên cuộc đời có nhiều đắng cay muộn phiền này, còn gì thiêng liêng trinh bạch hơn được Đức Mẹ Maria, còn gì trong khoảng bi cao tay hơn Đức Phật bà Quan thế âm bồ tát cứu khổ cứu nạn.
Và đã biết bao nhiêu thế hệ nhà Nho rưng rưng tâm phục khẩu phục khi bỗng nhiên nhắc tới bà Mạnh mẫu, người mẹ tần tảo nghiêm khắc hết mực yêu con của á Thánh Mạnh Tử. Có thể nói, hầu hết những giá trị đậm đặc tinh hoa nhất của đàn bà đều thăng hoa đọng lại trong hai từ lớn lao “người mẹ”.
Chẳng cần biết phụ nữ có thể tệ đến đâu, chỉ cần họ trưởng thành khiến mẹ là ngay lập tức cái quả đât khốn khổ này được cứu rỗi. Bởi cái đám con trai quen chật hẹp đố kỵ khoe khôn xói móc kia, có thể không có chị, có thể không có hậu phi, có thể không có bồ nhí nhưng dài lâu chưa bao giờ bè đảng họ lại không có hiền mẫu. Chính ở đây, thắc mắc tưởng hoành tráng, “phụ nữ là gì?”, bỗng nhiên rơi rụng thành vớ vẩn.
Không phải đột nhiên mà ngày quốc tế phụ nữ mùng 8/3 lại được tất thẩy con trai, kể cả những tay đã xấu số ly hôn hay bị người yêu bán rẻ, luôn nghẹn ngào nức nở giữ giàng.
Theo DepplusĐọc thêm: Mua Hàng Nhật Online
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét