Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2016

Bảo Yến: 'Tôi khoe bộ ngực thì phải bí ẩn cặp đùi'

“Ví như khoe bộ ngực thì phải kì quái… cặp đùi”

 Bao Yen: 'Toi khoe bo nguc thi phai kin cap dui'

Dù xấp xỉ tuổi lục tuần, nhưng chị vẫn giữ được vẻ đẹp gợi cảm, lộng lẫy trên sân khấu. Chị có thể chia sớt cách thức giữ gìn nhan sắc cũng như quan điểm của chị về việc giữ giàng dung nhan của nghệ sĩ?

- Phương pháp của tôi là người thanh nữ sống trong mái ấm, một bí quyết than thản, không ăn chơi, đi chơi ngoài các con phố, không uống bia, cà phê, thuốc lá. Nghệ sĩ mà uống bia, cà phê, thuốc lá, hay lang bạt ngoài tuyến đường thì không thể nào đẹp được.

Suốt 35 năm nay, trong khoảng ngày đi hát, tôi rất ít bước ra con đường, thường chỉ trong nhà lo cho con. Khi cần hộp phấn, thỏi son, tôi đều nhờ mẹ, họ hàng, sau này là fan đi sắm. Không bao giờ tôi phung phí sắc đẹp ngoài nắng gió. Như cành hồng vậy đó, nếu như để ra ngoài gió sẽ mau tàn, để trong nhà thì cành hồng sẽ đủng đỉnh úa hơn.

Ngoài gìn giữ nhan sắc, tôi cũng giữ tâm hồn, niệm Phật ngày 3 lần, xem kinh, nghe thuyết pháp. Những năm sau này, ít đi hát, thời điểm thanh nhàn phổ thông, tôi ở nhà rất thư thái, an lạc, tâm không vướng bận, buồn phiền nên trẻ lâu. Tôi sống như người ẩn dật, không tiếp xúc, cũng không có bạn trai hay người yêu…

Còn bộ cánh của chị thì sao? Không chỉ gợi cảm trên sân khấu, ngoài đời thường chị cũng lựa chọn phục trang phóng khoáng, sexy?

 Bao Yen: 'Toi khoe bo nguc thi phai kin cap dui'

- Tôi quan niệm thanh nữ phải đẹp. Tùy người lựa chọn “gu” ăn mặc thế nào để phù hợp với vóc dáng của chính mình. Người có khuyết điểm xấu chỗ nào thì phải che đi, có lợi thế thì khoe ra. Người đàn bà mặc bí hiểm quá không đẹp mà hở quá cũng không đàng hoàng. Bởi vậy vừa kín đáo vừa hở mới thu hút. Nếu như mặc hở trên, dĩ nhiên phải bí hiểm ở dưới chân; ngược lại giả dụ hở dưới chân phải kì khôi ở trên.

Về bộ cánh, tôi vẫn thích hơi sặc sỡ một tẹo. Dĩ nhiên, sặc sỡ có tính toán, có sắp xếp chứ không phải màu gì, hoa gì cũng mặc. Chả hạn, tôi mặc áo màu cánh sen thì các phụ kiện cũng cùng tông màu. Mặc áo màu xanh thì đôi giày phải là màu xanh hoặc màu đen chứ chẳng thể màu khác được.

Tôi nghĩ đã là nghệ sĩ thì lên sân khấu, bộ cánh phải đặc biệt mới “bắt mắt” người theo dõi. Như vậy, người ta mới thấy bộ đồ trên sàn diễn của bản thân khác lạ so với người khác. Ví như mà tôi cũng mặc giống như quần chúng thì không phải Bảo Yến.

Trang phục của tôi nửa kì quái nửa hở, như anh Dũng vẫn nói với tôi từ ngày trẻ: “Người thanh nữ mặc kì khôi hết không đẹp”. Ví như người phụ nữ có cặp đùi đẹp thì phải khoe cặp đùi. Nếu có bộ ngực đẹp thì nên khoe một tẹo mới đẹp. Nhưng tôi, ví như khoe bộ ngực thì phải kì khôi cặp đùi và ngược lại.

Chị kiêu hãnh về những ưu thế nào ở vẻ hiệ tượng của chính mình?

 Bao Yen: 'Toi khoe bo nguc thi phai kin cap dui'

- Tôi tự hào vì trời phú cho đôi mắt to, mái tóc dày tự nhiên. Trời cũng cho tôi bộ ngực đầy và cặp đùi đẹp… Và cũng cảm ơn trời đã cho tôi bàn tay dong dỏng. Ca sĩ cầm micro mà bàn tay thô kệch thì không đẹp rồi. Móng tay phải để dài vừa phải, sơn chu đáo thì cầm micro mới đẹp. Mặc áo màu gì thì tôi sơn móng tay màu đó. Tôi thích ca sĩ có bắt mắt riêng, ăn mặc mài giũa, khác biệt, chứ những ca sĩ ăn mặc xoàng xĩnh thì tôi không mê.

Nhưng tôi nhân thức khoe vừa phải, khoe kín đáo thôi chứ không như rộng rãi em khoe tuốt tuồi tuột từ trên xuống dưới.

“Sống đơn lẻ, tôi thấy vui vẻ lắm”

Cuộc sống, ai cũng cần những người bạn để san sẻ. Nhất là người nghệ sĩ vốn đa sầu đa cảm, càng cần có những người kế bên, những người nắm bắt bản thân. Còn chị, là một ca sĩ nhiều người biết đến nhưng lại hạn chế tiếp xúc với đại chúng, không bạn trai, không bạn gái…Chị không sợ bi tráng, sợ sự cô đơn?

- Tôi không thấy bi thảm, không thấy cô quạnh. Tôi thấy ở nhà mình bình yên hơn, thanh thản hơn. Ngày xưa khi nhàn rỗi, tôi cũng xem một số bộ phim, ôn lại tiếng Anh, khiến việc vặt vãnh như khâu sửa quần áo. Tôi thấy có bạn phiền phức lắm, không đem tới cho bản thân sự an toàn. Đồng đội nói toàn chuyện trên trời dưới đất mà tôi không thích. Tôi sống chân thực, sống từng giờ từng phút cho mình. Tôi không muốn người nào làm xáo trộn tâm hồn bản thân mình cho nên tôi không lựa chọn bạn.

Từ ngày còn đi học đến giờ, tôi vẫn thích sống một mình và cảm thấy như thế vui hơn. Sống cô quạnh, tôi thấy hạnh phúc lắm! Không có người nào khiến cho phiền bản thân. Không có chuyện bên ngoài xen vào con tim mình.

Đôi khi bạn của anh Dũng đến chơi, tôi cũng ngồi tiếp. Nhưng sau khi bạn bè ra về, tôi thấy thời điểm ngồi tiếp toàn rỉ tai tầm phơ, vô bổ lắm. Vì chiều chồng mà tôi ngồi tiếp thôi.

Sợ bị đảo lộn tâm hồn, không muốn chuyện bên ngoài xen vào tim, có nhẽ chị là người rất dễ bị thương tổn?

- Có thể như vậy. Tôi là người dễ bị tổn thương nên tôi bằng lòng cuộc sống khép kì quái và ẩn dật. Tới nỗi anh Dũng ngày xưa cũng thắc bận bịu, tại sao tôi không có bạn? Tôi nói tôi không cần, tôi muốn đời sống êm ả, không ồn ào, xáo trộn. Tôi sống khép kì khôi trong khoảng năm 31 tuổi tới giờ. Ví như bạn nào đó tặng tôi một căn nhà trên núi hoặc một căn nhà dưới xã, tôi sẽ lựa chọn sống căn nhà trên núi.

Thời trẻ, thuở 27-28 tuổi, tôi cũng thử vài lần đi chơi, đi ăn, đi xem chỗ này chỗ khác nhưng tôi thấy mệt mỏi lắm. Tôi muốn ở nhà đọc kinh, nghe thuyết pháp…

Chị từng nói sẽ giã biệt showbiz, không hát nữa vì đã sắm thấy sự thanh tịnh trong cõi Phật, vậy “duyên nợ” nào đã thuyết phục chị đứng trên sân khấu trình diễn trở lại?

- Thật sự thì tôi nói 60 tuổi mình mới giải nghệ, không đi hát nữa, tu hoàn toàn cho tới khi về cõi Phật. Năm nay, tôi mới 59, vậy hết sang năm tôi mới giải nghệ. Hơn nữa, chương trình tôn vinh các nhạc sĩ Lam Phương, Trúc Phương và Lê Uyên Phương sắp tới tại Hà Nội rất ý nghĩa nên tôi kiếm được lời.

Anh Dũng (nhạc sĩ Quốc Dũng, chồng ca sĩ Bảo Yến- PV) cũng khuyên rằng: “ Em đừng có nghỉ hát, uổng lắm! Em cứ đi hát đi, tiền đó em giúp cho người nghèo”. Tôi cứ nghĩ như thế, tới khi tròn 60 tuổi sẽ quyết định.

 Bao Yen: 'Toi khoe bo nguc thi phai kin cap dui'

Một trong những nguyên nhân khiến chị chọn đường tu trong khoảng năm 31 tuổi, sống số đông ẩn dật có phải vì showbiz Việt toàn bon chen và giả dối nên chị không muốn “sống” trong không gian đó?

- Ngày xưa, thời tôi nhiều người biết đến, con người giả trá có 5, hiện nay giả trá tới 100. Tôi càng không muốn gặp nữa. Hết 2017, tôi tròn 60 sẽ nghỉ hát hoàn toàn. Nếu Đài truyền hình có nề thu hình thì có thể, vì thu hình không đụng chạm tới ai. Lòng tôi chỉ muốn tu. Tôi muốn cạo đầu luôn đó, nhưng anh Dũng cứ ngăn : “Em cứ để tóc tu cũng được, cần gì phải cạo đầu”.

“Không ai hát nhạc Trúc Phương hay bằng tôi”

 Bao Yen: 'Toi khoe bo nguc thi phai kin cap dui'

Hình ảnh hiếm hoi của Bảo Yến, chồng- nhạc sĩ Quốc Dũng và hai con trai trên sân khấu trong liveshow suy tôn nhạc sĩ Quốc Dũng tham gia cuối năm 2015 tại Hà Nội.

Với giọng hát đặc trưng, ngập tràn nội lực bất chấp tuổi tác, người ta cũng nói Bảo Yến có bí quyết giữ giọng riêng?

- Về giọng hát, tôi nghĩ để khán giả cảm nhận và bình chọn thì tốt hơn. Còn tôi nghĩ rằng chính vì bỏ ra thời gian niệm phật nên trời phật phù trì cho tôi. Hơn nữa, tôi không xúc tiếp với khách hàng nào, không đem phiền toái vào tâm hồn, không tiêu phí sức lực ra đường chơi bời, tán phễu nên giữ được sức lực, giọng hát lâu bền hơn.

Đều hát tác phẩm của 3 nhạc sĩ tên Phương nhưng tại sao chị lại muốn “gánh” toàn bộ phần âm nhạc của nhạc sĩ Trúc Phương?

- Tôi quen nhạc sĩ Trúc Phương, cho nên lần này, tôi muốn “gánh” tổng thể mảng âm nhạc Trúc Phương trong chương trình sắp tới. Tôi thương Trúc Phương, người nhạc sĩ rất có tài. Ngày xưa, Trúc Phương hay đến nhà tôi tâm tư. Anh kể chuyện trải qua 3 đời bà xã và họ đều bỏ anh. Cuối đời anh sống một bản thân mình nghèo khó lắm.

Anh đến nhà tôi, anh kể ngày trẻ anh sống huy hoàng như một đế vương. Tới khi già thì thê thiếp bỏ, con trẻ trong nhà tha hương. Cuối đời, anh sống trong cảnh bần hàn bệnh tật, thui thủi một chính mình. Tôi đưa tiền để anh tậu thuốc. Mấy trăm ngàn những năm 1992 tương đương cả chỉ tiến thưởng. Tôi thương hoàn cảnh của Trúc Phương. Tôi không biết ngày trẻ của anh thế nào, tới khi gặp thì anh đã không còn gì. Tòa tháp cũng chỉ là nhì tấm phên ghép lại, tồi tàn. Quen anh nhì năm, sau anh bệnh nặng thì mất…

 Bao Yen: 'Toi khoe bo nguc thi phai kin cap dui'

Tôi nghĩ không người nào hát nhạc Trúc Phương hay bằng bản thân mình. Tôi hát màu sắc sâu đậm và đến hơn. Một phần tôi phù hợp và hát ra chất nhạc Trúc Phương vì tôi đồng cảm. Tôi cũng trải qua thời điểm túng thiếu như anh.

Bí quyết đây hơn 20 năm và bí quyết đây 15 năm, tôi có khiến 2 CD nhạc Trúc Phương. Tôi tiếc nuối là khi hát nhạc anh thì anh mất rồi, ví như không tiền nhận, tôi cũng sẽ cho anh. Thời quen anh, tôi mới đi hát nên còn nghèo, chưa giúp anh được rộng rãi.

Có một thực tế rằng, phổ quát nhạc sĩ sáng tác ca khúc hay, khiến nên danh tiếng và cuộc sống phong lưu cho không ít ca sĩ nhưng cuộc sống đời thường của họ lại túng bấn, cuối đời bệnh tật. Chị có thể chia sớt gì về điều này?

- Đứng ở góc độ nhà Phật, tôi cho rằng gieo nhân nào gặt quả đó thôi. Khi giàu sang, nếu như không bố thí, không trợ giúp người nào thì hậu vận sẽ nghèo. Phật đã dạy và tôi nghiệm ra, phải giúp đỡ, bố thí kể cả khi bản thân mình có điều kiện kinh tế eo hẹp thì hậu vận mới tốt. Có lẽ Trúc Phương thuở huy hoàng đã không nghĩ ra được nên khi sa cơ mới không bạn nào hỗ trợ, nên anh mới ra đi trong sự bần cùng…

Xin cám ơn chị về cuộc chuyện trò!

Theo Dantri


Đọc thêm:

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét