Hồi nhỏ dại, hễ cứ thấy người nào được lấy chồng Tây là tôi ái mộ và mơ ước lắm. Rồi lớn lên tôi cũng được lấy chồng láng giêng như người ta. Chồng tôi là người Pháp, anh là người thây mặt của công ty đối tác làm ăn với công ti tôi, là người con trai chín chắn, nhiều năm kinh nghiệm giang và có hiệ tượng cực kì phong độ. Tôi đã say anh như điếu đổ ngay trong khoảng những lần gặp đầu tiên dù rằng anh hơn tôi những 18 tuổi.
Sau 8 tháng – thời gian anh công tác tại Việt Nam, chúng tôi đã chính thức là nửa kia của nhau và sau 1 năm kể trong khoảng khi gặp mặt mặt, chúng tôi chính thức làm cho cung phi chồng.
Sau khi kết duyên, tôi theo chồng về nước sinh sống. Mọi người ai cũng nói tôi số sướng vì có chồng Tây. Ấy vậy mà cuộc sống với anh chồng Tây ấy mới diễn ra được gần 1 năm tôi đã ngao ngán đến tận cổ. Ngày yêu đương, tôi cũng chỉ mù mờ nhìn thấy tính dè xẻn của anh. Nhưng lúc đó tình ái và sự mến mộ đã làm cho tôi mờ mắt.
Chỉ được tậu hàng hạ thấp giá, giảm giá
Còn nhớ, lần ra mắt bạn trai tây của chính mình với đám bạn, anh khiến tôi được phen trinh nữ muốn chết. Anh chuẩn bị là người ngồi đến sau cuối để tổng kết hồ hết số đồ ăn còn trên bàn dù rằng phần lớn đã đứng lên. Nhưng “người Tây họ thế” nên tôi lại gạt đi mà vui mừng.
Đến khi về ở cùng một nhà, tôi mới thấy bản thân mình đã vớ phải một ông chồng “bá đạo”. Vợ trao đổi gì về chồng tôi cũng hỏi giá rồi đem so sánh với nơi này nơi khác. Sắm sửa bất kỳ đồ đạc gì cũng phải đợi đợt hạ thấp giá mạnh mới dám sắm. Có lần, nước giặt đã hết, tôi định đi mua thì anh nhất định gàn vì mới check web chợ nhanh 6 ngày sau có đợt hạ thấp giá, đợi lúc đó thì mua. Thật không còn gì để nói, ví như cứ đợi tương tự thì 6 ngày đó nhà tôi giặt đồ bằng cái gì?
|
|
|
Ảnh minh họa. |
"Lấy áo chồng mà mặc cho khỏi phải mua váy bầu"
Lấy chồng 2 bốn tuần thì tôi có tin mừng, đó cũng là thời điểm tôi thấy ngột ngạt khó chịu nhất. Hậu phi nhỏ xíu nghén, thèm ăn thứ này thứ kia mà hễ cứ nói tới thứ gì là chồng lại gạt đi nói nó không tốt cho sức khỏe, nói nó tác động tới con. Nhiều khi ức tới phát khóc nhưng miếng ăn miếng uống chẳng nhẽ lại to tiếng với nhau nên tôi cũng đành nhịn.
Rồi còn chuyện mua đồ bầu cũng làm cho tôi tức tới điên người. Bụng cung phi thì càng ngày càng to, áo quần thì phải thay cả loạt mà chồng cứ mở miệng ra là bảo: Mua bán ít thôi, mặc một vài tháng lại bỏ. Mà nào tôi có buôn bán gì quá đà cơ chứ. Có lần, anh chồng quý hóa của tôi còn biên soạn nguyên cả lố áo phông rộng quan tài thình của mình đưa cho tôi mặc, nói tôi cứ mặc trợ thì như thế một số bốn tuần đỡ phải mua. Tủi thân cực kì với cái phận lấy chồng Tây của bản thân mình.
Anh ta bần tiện đến nỗi quản lý cả những cuộc gọi máy tính bảng của tôi về Việt Nam để hỏi thăm ba má. Đúng là con người vừa keo kiệt lại còn vừa không tâm lý.
Tôi có góp ý với chồng thì anh ta gạt đi không nghe và không có thái độ rút trải nghiệm chút nào. Gọi điện than phiền với người nhà thì sợ mọi người lại lo ngại cho mình nên tôi đành cắn răng nhẫn nhịn.
Tuần trăng mật tiền khách hàng nào nấy chi
Tôi đành tìm cho mình nơi diễn đàn để mua người cùng cảnh. Thì hỡi ôi, số phận lấy chồng Tây như tôi không phải ít, có chị còn kể, chồng dè xẻn, sòng phẳng tới nỗi bẩn tính. Khách hàng nào lại đi trăng mật mà anh ta tuyên bố chỉ trả nửa tiền phòng, tiền gì cũng cưa đôi. Thử hỏi còn chút nào lãng mạn và cuộc sống hiền thê chồng.
|
|
|
Ảnh minh họa. |
Lờ tịt phí sinh hoạt khi ở rể
Lại một trường phù hợp khác, chồng tiết kiệm quá vì thế không nhân thức cách sống làm chị muối mặt với người thân. Như chị Lan Anh (Thủ đô) tâm can trong diễn đàn nọ, chị lấy chồng Tây và nhị cung phi chồng vẫn đang trong thời điểm ở tạm nhà ngoại nhưng điềm nhiên là anh con rể Tây ấy không dành một đồng nào để đóng góp sinh hoạt với nhà ngoại. Chị ấy có nhắc thì chồng cứ lờ tịt đi. Nhiều lúc hổ ngươi quá, chị lại phải thu vén bố trí để đưa chút chi phí cho mẹ đẻ chính mình mà vẫn phải lấy tiếng là chồng bảo đưa.
Ôi càng đọc càng thấy tủi phận và đời thật u uất. Nói chung tôi vẫn chưa mua ra lối thoát cho mình sau khi vào các diễn đàn san sẻ ấy. Có người họ chọn ly hôn để được sống cuộc sống của bản thân nhưng tôi chưa dám làm cho vậy vì sợ bây giờ mà ra tòa thì sẽ không được nuôi con. Vì tôi đã là kẻ thất nghiệp, đâu có gì chứng minh rằng tôi đủ điều kiện chăm con cơ chứ. Nhưng cứ sống mãi thế này thì quả thực là tôi sắp phát rồ vì sự tủn mủn, chi li quá mức của chồng. Ai bảo lấy được chồng Tây như tôi thì sướng?...
Theo Emdep
Có thể bạn quan tâm: Mua Hàng Nhật Xách Tay
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét