Sẽ là không quá giả dụ nói rằng, hơn phân nửa 90 triệu dân vn biết Trịnh Công Sơn là bạn nào và tuy nhiên, cũng rất đông người trong số hơn phân nửa đó biết ít nhất một sáng tác của vị nhạc sĩ tài ba đất cố đô này.
Sẽ không gian nan để trông thấy rằng, phần Một được trích dẫn phía trên là lời ca khúc Để gió cuốn đi. Người nào cũng nhân thức mỗi người chỉ có một thế cuộc để sống, vì thế hãy trân trọng những ngày tháng được sống, trân trọng cả những nỗi ai oán, cả những thương tổn và mất mát.
Hãy nghĩ đến xem, giả dụ như thường trân trọng những kí ức bi ai đau đó, hẳn nhiên vị nhạc sĩ tài tình Trịnh Công Sơn sẽ chẳng thể viết được những câu chữ như nói hộ tấm lòng người nghe. Tôi đồ rằng là vậy. Chỉ có đem nỗi đau và xúc cảm thật sự của chính mình truyền tham gia bài hát thì nó mới đích thực chạm đến trái tim của người khác, cứ như chúng ta có thể cảm nhận rõ ràng những kí ức đó vậy.
Vậy thì còn chần chờ gì nữa, hãy cứ yêu đi, hãy cứ say đi, hãy cứ mê đắm trong cuồng quay của thứ tình cảm được ươm mầm trong khoảng tuổi trẻ cho tới khi hoàn thành thế cục. Hãy cứ thương cảm và trân trọng cả những nỗi đau để biết rằng bản thân mình đã một lần thật sự nhiệt tình với khách hàng nào đó, hoặc dễ chơi chỉ để yêu và đau rộng rãi hơn nữa mà thôi.
Hãy yêu và hãy đau đi, đừng lần chần gì
Sẽ có một thời kỳ nào đó trong thế cuộc của những người trẻ tự hẹn với lòng bản thân mình: Nốt lần này thôi nhé, không tạo dựng lòng nữa đâu, mệt và đau quá rồi. Nhưng đó là ngôn ngữ của lý trí, của nơi mà mạch cảm xúc không len lỏi vào được. Bi lụy thay, trái tim thì luôn có hiệ tượng riêng của nó để lý trí nhiều khi phải chào thua. Không, chắc chắn là chúng ta không muốn sống trong một thế giới thiếu vắng đi sự thương mến, bởi nếu nhân tố đó xảy ra, nó sẽ chẳng khác gì ngày tận thế.
Ko phải gần như những bộ phim khoa học giả tưởng đều kể về quả đât loài người ở một thời gian nào đó, khi mà mọi thứ được lập trình như những cỗ máy cũng là lúc tình cảm là một thứ bệnh không được hoan nghênh. Sau cùng, cả thế giới đó sẽ đổ sụp khi thứ bệnh đó được lây nhiễm, lan truyền và sinh sôi nảy nở.
Tình cảm luôn có những đặc thù của nó. Có sự xộc xệch. Có sự lạc lối. Có sự cuồng say đắm. Có sự mê đắm. Có sự mông muội. Có rất phần lớn thứ nhưng làm cho sao có thể nhân thức được đầy đủ những yếu tố đó nên hay không nên cho đến lúc chúng ta bước đến, thử và bước qua những hố sâu đó.
Kinh nghiệm là điều tuyệt nhiên không thể học được, chỉ có thể tự bản thân cảm chiếm được. Với tình yêu thì lại càng không. Chẳng người nào nói rằng “trải nghiệm yêu của người này vừa khớp với người kia”. Vì vậy, hãy cứ yêu đi, hãy cứ say đi vì trải nghiệm là của bạn dạng thân.
Ca khúc nối tiếng When you say nothing at all của Ronan Keating đa số đã quen thuộc với một thế hệ, cụ thể những 8x đời đầu và đời cuối. Với tôi cũng không hề ngoại lệ.
Nhưng, tôi sẽ nhớ và yêu ca khúc này phổ thông hơn khi nhớ tới một phân đoạn trong bộ phim Notting Hill - bộ phim mà ca khúc kể trên được sử dụng khiến cho nhạc phim. ngừng thi côngĐây là khi, ngôi sao Anna Scott “thỉnh cầu” William Thacker bằng câu nói nổi tiếng:
“At the end, I’m just also a girl, standing in front of a boy, asking him to love her”. (Sau phần đông, em cũng chỉ là một cô gái đang đứng trước một chàng thanh niên để hỏi rằng liệu anh ấy có yêu em không).
Đúng là, sau gần như những bề bộn, những toan lo, những cực nhọc và cả những xáo trộn, yếu tố còn lại vẫn là một ái tình thực sự. Một tình yêu mà trong đó, sẽ chẳng khách hàng nào phải ngại ngùng để tỏ lời trước, dù gái hay trai, giàu sang hay có điều kiện kinh tế eo hẹp hèn, ngôi sao hạng nhất hay một anh chàng đang thất bại trong đời.
Chúng ta nhiều lúc trong cuộc sống này, để mọi chuyện cuốn đi, thả mình theo những nhân tố đầy ma lực để rồi ngỡ ngàng nhận ra rằng, bản thân đã không thực thụ sống cuộc sống của mình.
Thương một ai đó mà không dám gặp gỡ vì những ngần ngại, hay yêu một khách hàng nào mà không dám nói bởi chưa đủ gan dạ. Trên hết, chúng ta cũng đôi phần lo lắng rằng, mất mát là vấn đề kiếm được lại sau những cho đi. Nghĩ vây thôi, nhưng mọi chuyện lại đơn giản hơn đông đảo.
Tình yêu đôi lúc chỉ cần một ánh mắt, chỉ một cái ấp ôm hay chỉ một niềm vui, bạn sẽ nhân thức liệu người đó có thuộc về bản thân mình hay không. Dịu dàng vậy thôi.Đi cùng tận của yêu là thương. Hãy thương và hãy yêu khi còn có thể! Đừng ngại ngần!
Ái tình thỉnh thoảng rất nữ tính, chỉ cần một lần bắt gặp mặt ánh mắt bạn nào đó, cũng đã làm bạn nhân thức mình yêu rồi.
Sưu tầm
Đọc thêm:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét