Em đã từng nói với anh, cả đời này em sẽ không yêu bạn nào khác ngoài anh, sẽ tình nghĩa, thân mật anh suốt đời. Em cũng từng nói, em sẽ cho anh và con có được một gia đình êm ấm, nâng niu nhau. Em chưa từng nghĩ có ngày nào đó chính mình làm cho điều gì có lỗi với anh.
Nhưng đó là khi chúng ta còn đang yêu nhau say đắm, là khi sự lãng mạng màu hồng lấn át hết những suy tính về tương lai. Là khi em chưa nắm bắt, sống với nhau, hôn nhân là vấn đề cần thiết và cũng gian nan nhân thức nhường nào. Em chỉ nghĩ, yêu nhau là về sống với nhau và mọi thứ cứ tiếp tục như lúc yêu đương thế này.
Em không hay, khi là cung phi chồng, trăm thứ đổ lên đầu. Từ việc nhà việc cửa, việc kiếm tiền, đối xử đôi bên nội ngoại. Rồi những lời ra tiếng vào khi chúng ta đã khiến những người có mái ấm. Em sợ ánh mắt của mẹ chồng, bố chồng, của hàng xóm khi nhìn em, moi móc em. Em sợ bổn phận khiến cho mẹ, làm cho dâu không trọn, mái ấm anh sẽ nói sau lưng em những gì…
Mấy năm khiến phi tần làm chồng, anh quên đưa em đi nhà hàng ăn cơm, lãng mạn những dịp kỉ niệm. Tối nào anh cũng điệp khúc ‘ăn cơm nhà mới ngon, ăn cơm nhà mới lãng mạn, ăn hàng bẩn lắm’. (Ảnh minh họa)
Gánh nặng cơm áo gạo tiền đè lên vai em, em đã hiểu. Nhưng, em có thể gạt bỏ đông đảo để sống công bình, dễ chịu, cố gắng vì mái ấm giả dụ như có anh yêu thương và quan tâm em. Chỉ là, em không được hên và phúc phận như vậy phải không anh? Anh vô tâm, anh muốn bỏ cuộc ngay chính mái ấm chính mình. Anh không lãng mạn, không ngọt ngào như trước, chưa từng nhớ những ngày lễ tết, ngay cả ngày trọng đại là sinh nhật của em. Em khóc, em bi tráng và tủi thân vì có một người chồng vô tâm như anh.
Lúc nào anh cũng nói với em rằng, anh là người đại trượng phu tốt, nhưng em đâu có thấy những điểm mạnh đó ở anh. Anh chưa bao giờ cho em có được một chút tình yêu thương và sự êm ấm, niềm nở giống như chồng người. Em phàn nàn anh lại bảo, em đòi hỏi quá quắt, vì anh chỉ có thể thôi. Em so sánh anh với người khác thì anh cáu bẳn bảo, đừng bao giờ so sánh anh với bất kỳ người nào. Thật ra, có thể không nên so sánh anh với người nào cả, mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Nhưng anh cũng nên hiểu rằng, cái gì là sai thì nên sửa, cái chưa được thì nên bỏ dở…
Mấy năm làm cung phi khiến cho chồng, anh quên đưa em đi nhà hàng ăn cơm, lãng mạn những thời điểm kỉ niệm. Tối nào anh cũng điệp khúc ‘ăn cơm nhà mới ngon, ăn cơm nhà mới lãng mạn, ăn hàng bẩn lắm’. Rồi dù là ngày đàn bà, anh cũng chỉ đi chợ và mang cả núi đồ ăn về bắt em đóng chai. Làm cho xong xuôi rồi thì hết ngày, mỏi mệt không muốn ăn, hết cả ngày của thanh nữ.
Mấy năm rồi em chưa được nhận một bó hoa, đó là do anh không muốn chứ đâu phải việc gian nan gì. Anh không cho em được sung sướng, lãng mạn. Anh không cho em có được cảm giác được chiều chuộng, chở che mặc dù, em đã là mẹ của con anh. Thiếu nữ chúng em, dù đã có chồng, cũng đã có con, cũng luôn thèm khát được chồng chiều, chồng yêu chồng nói lời hay ý đẹp. Có khó quá không anh khi khiến cho những điều đó? Em có thể khiến cho anh đa dạng tương tự, vì sao anh lại không?
Em đã chán anh rồi, chán thật rồi. Giả dụ anh biết em chán anh như thế nào thì có thể anh sẽ mở mắt. (ảnh minh họa)
Bố mẹ anh nói em, vô lý, nhưng anh chưa từng tạo dựng miệng bênh vực em một câu. Lúc nào anh cũng ‘nhịn đi em, dù sao cũng là bố mẹ’. Em biết, dù gì cũng là cha mẹ và là cha mẹ chồng thì em càng không nên nói lý. Nhưng anh có thấy bố mẹ sai, có thấy em khổ thân biết bao lăm khi cứ phải nuốt cục tức vào trong người. Em cũng là con của mái nhà anh nhưng bố mẹ nào có coi em như người trong nhà. Rút cuộc, em là gì của anh, của mái ấm anh?
Nghĩ lại những ngày bản thân mình còn yêu nhau, lãng mạn ngọt ngào nhân thức bao nhiêu thì bây chừ hồ hết những thứ đó tan biến. Em không còn được là em của ngày xưa, suốt ngày lo nghĩ, gánh nặng mái nhà. Em mệt mỏi vì phải tranh đấu với những lời sàm pha của người ta, của bác mẹ và mệt mỏi khi nghĩ rằng, một vài năm nữa, liệu giữa em và anh còn lại gì, giả dụ không còn tình ái?
Lúc em nhỏ tuổi em đau, anh đâu có sốt sắng như ngày nào, gọi điện hỏi thăm liên tục, mua thuốc mang tận nơi cho em. Giờ, chỉ một nghi vấn ‘có mệ không’ vậy là kết thúc hết. Không cần ân cần em nhỏ xíu thế nào, em như thế nào. Em tủi thân lắm anh à! Giá như anh nắm bắt, đàn bà như em cần gì thì dễ chơi lắm, anh có thể khiến em lúc nào cũng hạnh phúc vì được chồng mến thương. Nhưng em chưa cảm thu được tình cảm anh bỏ ra cho em phân lượng như thế nào, đa dạng hay ít. Em chưa thật sự nhân thức được, anh yêu em ra sao, còn yêu hay đã hết? Em luôn do dự, luôn tự đặt thắc mắc, anh có yêu em nữa không? Và lúc nào cũng hồ nghi về cuộc hôn nhân này.
Muốn sắm gì, anh cũng hướng dẫn ‘tiền đó, lấy mà tậu’. Nhân thức rằng, tiền bạc tiêu tầm thường. Nhưng giá như anh nói được một câu ‘em thích gì, để anh chở đi’ thì đã tốt biết nhịn nhường nào. Nhưng không… Em không yên cầu nhưng sự thực là, anh chưa từng làm vấn đề gì làm cho em cảm thấy vui vẻ, hài lòng. Em mỏi mệt lắm, buông xuôi lắm!
Em đã chán anh rồi, chán thật rồi. Nếu anh biết em chán anh như thế nào thì có thể anh sẽ tỉnh ngộ. Nhưng chưa bao giờ anh chú ý tới cảm giác của em. Chưa bao giờ anh hỏi em một câu, em có mệt không, công tác thế nào, hay em thích gì…
Giả dụ anh cứ mãi như thế này thì một ngày nào đó, em có thể sẽ bỏ rơi anh, bỏ rơi mái ấm này và không còn sức để gồng chính mình, gánh vác nữa. Em mỏi mệt quá rồi anh ơi. Hãy thay đổi đi anh, hãy đon đả em một tí, để em biết rằng, chí ít anh vẫn còn yêu em…
Theo Khampha
Đọc thêm:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét