| Em báo với tôi em có thai, khi mà tôi không có khả năng sinh con (Ảnh minh họa) |
Tôi và em cưới nhau tới nay được 3 năm, tôi yêu em thật lòng, và cũng cảm chiếm được tình cảm mà em dành cho tôi.
Được khuya sớm bên em tôi thực thụ cảm thấy chính mình là người đàn ông vui vẻ, em ngọt ngào, nữ tính và rất cẩn thận. Cả gia đình tôi đều rất mến em, em là niềm kiêu hãnh của tôi.
Tôi và em luôn quấn quýt không dời, nhưng đã 3 năm mà chúng tôi vẫn chưa có em nhỏ tuổi. Tôi thấy lo lắng nên tự bản thân mình đi khám trước, bởi tôi nhớ ngày tí hon chính mình đã từng bị quai bị, tôi sợ bản thân mình có thể bị chạy tham gia trong thì không dễ dàng có khả năng có con.
Đúng như tôi lo âu. Ngày cầm kết quả xét nghiệm trên tay mà tôi gian khổ tới tê dại, bác bỏ sĩ kết luận, kỹ năng có con của tôi hầu như không có.
Tôi đau đớn không nhân thức phải nói với em sự thực này như thế nào, tôi sợ giả dụ em biết tôi không có tài năng cho em khiến mẹ, em sẽ rời bỏ tôi. Dằn vặt trong đau buồn không nhân thức phải làm cho sao, hàng đêm nhìn em ngủ, tôi thấy day xong vô cùng. Tôi thấy bản thân thật ích kỉ và có lỗi với em tình cờ cho em nhân thức sự thực, nhất là mỗi lần nhìn em ngồi xem ảnh em nhỏ bé, hỏi tôi “ anh ơi, con mình sau này giống bố hay giống mẹ nhỉ” lòng tôi thắt lại, tôi muốn nói với em nhưng nỗi run sợ mất em lại khiến tôi không đủ dũng khí để nói.
Sau bao điêm nghĩ suy, chống chọi lối suy nghĩ, tôi quyết định dù em quyết định thế nào đi nữa tôi cũng sẽ nói cho em biết, em còn ở lại bên tôi hay không là quyền của em.
Chiều đó, tôi ngồi đợi em đi làm cho về. còn đang đứng ngồi dưng nhân thức mở màn trong khoảng đâu thì em mở cửa chạy tham gia ấp ôm lấy tôi, cuống quýt “anh ơi, chúng bản thân mình có tin vui, em đã có rồi nhé!”.
Tôi ngay người trước “tin mừng” này của em. Vậy tôi còn lý do gì nữa để nói sự thực với em đây. Tôi nên “sắp có” tin vui của em như thế nào?
Giả dụ tôi thẳng thừng nói với em , tôi không có tài năng có con, sẽ khiến em ngượng mặt, với tính em tôi biết, em sẽ rời bỏ tôi dù tôi có tha thứ cho em. Tôi vẫn yêu và không muốn mất em. Hơn nữa, tôi không có khả năng có con thì dẫu rằng tôi có dằn vặt em, cũng có nghĩa lý gì.
Tôi đã nghĩ suy toàn bộ, tôi có thể chấp thuận em và sắp có ‘tin đáng mừng” kia của em như của chính mình, xem như tạo hóa bù đắp cho tôi. Nhưng tôi cứ lặng ngắt thì liệu rằng em có dừng lại ở đó không, tôi có thể chỉ người đàn ông độc nhất vô nhị trong đời em được không? Tôi đích thực không biết phải khiến cho sao nữa.
Linh Anh
Xem nhiều hơn:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét