Tôi 34 tuổi, bà xã 27 tuổi, chỉ hơn kém nhau 7 tuổi mà chúng tôi như bí quyết một thế hệ bởi nghĩ suy của cả nhì quá khác biệt.
Tôi là dân xây dựng, luôn nhìn mọi thứ thực tiễn, vợ tôi đang làm cho ở phòng nhân lực của một công ty tầm trung nhưng đầu óc của cô ấy thì bay bổng mơ mộng. Lương nhì bà xã chồng chỉ đủ sống, đôi khi tôi cũng được thưởng vài chục triệu, nhưng tiền đó tôi muốn dè xẻn để mai sau lo cho con trẻ trong nhà.
Chúng tôi có với nhau 1 đứa con 4 tuổi. Tôi sáng đi tối về, thỉnh thoảng cũng phải ăn nhậu nhưng luôn về trước 10 giờ tối. Trong cuộc sống thê thiếp chồng, biết là không giảm thiểu khỏi những mâu thuẫn. Nhưng vấn đề của chúng tôi đến trong khoảng việc bà xã luôn than phiền và so sánh.
Cô ấy than phiền về chuyện vì sao lương của tôi thấp, không lo được cuộc sống sang chảnh cho thê thiếp con. Cô ấy kêu ngao ngán căn hộ bình thường cư 50m2 mà chúng tôi đang sống, cô ấy thích có một căn biệt thự trong khu đô thị mới để được sống trong sạch, khoáng đãng. Nếu như không thì cũng phải là penthouse có thể nhìn được trời sao bên ngoài.
Cô ấy than phiền về chuyện vì sao lương của tôi thấp, không lo được cuộc sống sang chảnh cho vợ con. (Ảnh minh họa)
Rồi cô ấy so sánh tôi với chồng của bạn cô ấy. Nào là anh này có nhà 3 tầng mặt thị trấn, đi ô tô hơn 1 tỷ, anh kia là giám đốc công ti nào đó, vợ bán buôn bằng thẻ nguồn đầu tư dễ chịu, thích gì thì tậu chẳng bao giờ phải cân đo đong đếm như nhà chính mình…
Đôi khi tôi cũng cảm thấy mắc cỡ và bức bách vì chẳng thể cho cô ấy được cuộc sống hoàng hậu chồng mà cô ấy ước ao. Tôi biết bà xã còn con trẻ, cô ấy thích vật chất xa hoa. Thiếu nữ mà, người nào chẳng mơ ước có cuộc sống đầy đủ thuận lợi, sang chảnh cà phê với anh em. Nhưng nhà cô ấy và nhà tôi đều có năng lực tài chính thấp, chúng tôi lên đô thị học hành và kiếm sống. Tôi lận đận mãi mới xin vào khiến và trụ được tại công ti này.
Ở quê, tôi cũng thuộc hàng đạt được mục tiêu, được họ hàng yêu thích tự hào. Sao cô ấy không nhìn xuống để thấy biết bao cặp phi tần chồng khác còn khổ hơn chúng tôi? Họ sống trong những căn nhà thuê chật hẹp, bươn chải từ sáng đến tối để lo bữa ăn.
Giờ nhà thì chúng tôi đã sắm được. Tuy chỉ 50m2 nhưng đó cũng là tổ ấm gầy thuộc về chúng tôi. Xe thì mỗi người đi một chiếc xe máy, tôi đi xe Dream cũ mà ko phải ngại ngùng, dồn tiền cho bà xã tậu xe LX để em mát mặt với đồng đội.
Cô ấy ca cẩm cẳn nhẳn quá phổ biến khiến tôi mỏi mệt, không dám về nhà. (Ảnh minh họa)
Không có ô tô nhưng cũng đâu thua kém gì người khác, tôi đã bao giờ để cô ấy thiếu thốn đâu. Không tìm được áo quần túi xách giày dép hàng hiệu, nhưng tủ đồ của cô ấy cũng chẳng thiếu món nào. Tháng nào tôi cũng dành riêng 2-3 triệu để bà xã bán buôn cho thỏa mãn thị hiếu.
Cô ấy cũng phải nắm bắt với yếu tố kiện của chúng tôi, đúng ra nên dè xẻn để lo cho mai sau hơn là sống một cuộc sống thưởng thức trước mắt. Thế nhưng vợ tôi luôn không bằng lòng với cuộc sống thực tại. Cô ấy nói tuổi xuân của phụ nữ ngắn ngủi, cô ấy muốn được trải nghiệm, muốn bằng bạn bằng bè, muốn được đi du lịch nước ngoài, được sử dụng son phấn quần áo chính hãng.
Cô ấy kêu ca cằn nhằn quá phổ biến làm tôi mệt mỏi, không dám về nhà. Vì về nhà lại thấy khuôn mặt vợ nhăn nhó, cáu gắt quở trách con, chê cười chồng bất tài. Tôi phải khiến gì đây? Tôi luôn dè xẻn để đưa tiền cho hậu phi chi tiêu, cung phụng cô ấy đủ thứ, nhưng cô ấy không bằng lòng về tôi, không bằng lòng về cuộc sống mà tôi mang tới cho cô ấy. Tôi có nên khiến cho đơn ly hôn rồi kiếm được nuôi con, để cô ấy được tự do bay dancing tìm kiếm một người có thể chu cấp vật chất xa hoa cho cô ấy không? Tôi cảm thấy chán nản quá, mong anh chị em cho tôi lời nhắn nhủ.
Xuân Trường / Theo Kỷ nghuyên
Xem thêm: Mua Hàng Nhật Xách Tay
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét