Thứ Sáu, 15 tháng 9, 2017

Vừa cưới được 1 ngày, hiền thê phải xách vali bỏ đi vì mẹ chồng mạt sát con dâu thất tiết

Thành là con một của một mái ấm giàu có gốc đô thị, mới 26 tuổi nhưng anh đã là giám đốc của một công ty bất động sản có tiếng cả nước. Chiếm hữu hình thức đẹp trai, cao vút, Thành đúng là chuẩn “soái ca” mà bao cô gái khao khát. Nhưng ít nào ngờ rằng, chàng trai “vàng mười” như anh lại chọn yêu một cô gái nhà quê, dung nhan cũng không có gì nổi trội như Hạnh (cấp dưới của Thành). Phụ thân mẹ Hạnh chết thật trong một vụ tai nạn giao thông. Cô lớn lên trong sự kính yêu và dạy bảo của bà ngoại.

Vua cuoi duoc 1 ngay, vo phai xach vali bo di vi me chong lang ma con dau that tiet

Ảnh minh họa.

Hơn hết, Thành thương Hạnh vì ở cô có sự chân tình, chăm chỉ, luôn biết thân mật trợ giúp người khác trong công tác kể cả cuộc sống. Quá trình Thành phát hiện người người yêu trước đó anh từng có 3 năm gắn bó “cắm sừng” bản thân mình, Thành phần đông khủng hoảng. Anh lao vào men rượu, mất niềm tin tham gia cuộc sống và dần sao lãng trong công tác. Chính Hạnh là người duy nhất bên cạnh, yên ủi anh. Chưa kể tới việc Hạnh còn thức tận mấy đêm liền giúp anh chấm dứt một dự án to đùng mức độ sụp đổ. Lúc đó Thành đã nghĩ, Hạnh chính là người con gái tuyệt vời mà ông trời đã ban cho anh.

Hằng ngày được xúc tiếp, nói chuyện cùng Thành, Hạnh cũng dần đi từ ái mộ đến yêu Thành từ lúc nào không hay. Ngày họ chính thức trở thành nửa kia của nhau, cả nhị đổ vỡ òa trong niềm êm ấm. Những tưởng cuộc sống tốt đẹp sẽ chờ đón đôi trẻ, nào ngờ, phong ba thế cuộc Hạnh lại chính thức mở màn từ cái ngày Thành đưa Hạnh về nhà công bố bác mẹ anh để xin khiến cho đám cưới.

Khỏi phải nói, bố Thành là người sống phóng khoáng nên ông cũng chẳng mảy may ý kiến gì. Mẹ Thành lại khác. Mặc dù từng nói sẽ tôn trọng sự chọn của đại trượng phu, thế nhưng lần đầu nhìn thấy Hạnh, bà gần như không có chút thiện cảm nào với cô con dâu mai sau. Đối với bà, đại trượng phu bảnh bao, đạt được mục tiêu của bà xứng đáng với một cô tiểu thư, con gái nhà giàu, có địa vị phố hội hơn Hạnh hầu hết. Bà luôn nghĩ đứa con gái như Hạnh bu bám tham gia con trai bà chỉ để lợi dụng, “ăn bám” chứ chẳng yêu đương gì. Sau lần đó và mấy lần khác chạm mặt Hành, bà cũng chẳng thiện cảm gì hơn. Có lần bà còn bé bỏng to với nam nhi:

Vua cuoi duoc 1 ngay, vo phai xach vali bo di vi me chong lang ma con dau that tiet

Ảnh minh họa.

- Mẹ nói cho con nghe, mấy đứa con gái có điều kiện kinh tế eo hẹp, không phụ thân không mẹ như cái Hạnh chẳng đàng hoàng gì đâu. Mẹ thấy nó không xứng với con bằng cái My (con gái của bạn thân bà). Giả dụ con…

Chưa đợi bà hết câu, Thành đã nắm tay bà tha thiết:

- Mẹ à, không phải mẹ thương con nhất sao, mẹ thương con thì mẹ cũng thương cả người con gái con yêu nữa mẹ nhé. Con tin, sống với cô ấy một thời gian mẹ sẽ quý cô ấy còn hơn thương con cho mà xem!

Biết không thể cản nổi con trai, sau cuối mẹ Thành cũng gật đầu đồng ý cho Thành và Hạnh kết duyên.

Về phần Hạnh, sau vài lần xúc tiếp, Hạnh cũng cảm thu được phần nào mẹ Thành không thích bản thân. Có lúc, Hạnh khổ sở đề xuất chia tay vì thương anh phải không dễ dàng xử. Nhưng rồi ái tình của Thành đã làm Hạnh gạt bỏ ngay ý tưởng. Bởi cô nhân thức bạn dạng thân không thể sống khi thiếu anh. Và rồi đám cưới của họ cũng diễn ra trong sự chúc phúc của hai bên mái ấm, đồng đội. Duy chỉ có một người không vui, đó chính là mẹ Thành.

Đám cưới kết thúc, thực khách vừa về hết, Thành vội kéo hậu phi về phòng. Khỏi phải nói, gần 1 năm rưỡi yêu nhau anh và cô chỉ dừng ở mức những nụ hôn. Sau cả ngày rộn rực chờ được tân hôn cùng người con gái bản thân mình yêu, Thành bế thốc Hương lên giường và hôn cô si mê. Rồi chuyện gì đến cũng tới, họ tân hôn 3 hiệp liền. Đến khi người thấm mệt, cả hai ấp ôm nhau ngủ cho tới sáng.

 Giả dụ mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó thì không nói khiến gì. Mãi đến trưa hôm sau, khi Thành và Hạnh có việc ra ngoài, bà tham gia phòng con lấy ga giường đi giặt. Bà thấy có gì là lạ. Lục sắm mãi trong chăn, trên ga giường cũng chẳng thấy một vết đỏ nào. Vốn đã có ác cảm với con dâu, chuyện này càng làm bà "lộn tiết", gương mặt đỏ bừng bừng, bà hét to:

- Ba thằng Thành ơi, ông vào đây mà xem, rõ mái ấm vô phúc mà. Cưới cái loại con gái không cha không mẹ, toàn đời dạy thế kia về khiến cho gì. Con ơi là con...

Vua cuoi duoc 1 ngay, vo phai xach vali bo di vi me chong lang ma con dau that tiet

Ảnh minh họa.

Ba Thành nghe hoàng hậu hò la bèn chạy tham gia:

- Chuyện gì mà bà la om như cháy nhà vậy?

- Đấy ông xem cái ga giường này! Thứ con gái đến trinh tiết cũng không còn thì cưới về làm cho gì. Rõ khổ cho thằng con tôi. Không khéo trao thân cho thằng nào rồi, lại bắt nam nhi tôi đổ vỏ đây mà!

- Bà nói cái gì vậy, biết đâu nam nhi bản thân nó thương quá rồi trót lỡ thời sao... Bà đừng nặng lời lại tội cho con ốm!

- Lỡ cái gì mà lỡ! Trong khoảng hồi nó ra trường, tôi lúc nào cũng dặn nó chỉ được yêu không được khiến "chuyện đó". Con tôi sao tôi không nắm bắt. Chỉ có hạng gái kia mới khó lường thôi! Phải cỡ nó không khách hàng nào quản, nó đi lấy cũng chục thằng...

Đúng lúc đó, Hạnh cũng vừa bước tham gia nhà nên nghe rõ mồn một từng câu nói của mẹ chồng. Cô nghẹn đắng, nước mắt cứ thế đầm đìa:

- Sao mẹ lại nói con thế ạ! Dù con không thân phụ không mẹ, bà ngoại cũng dạy con tử tế về lễ nghi gia giáo, chứ không hư thân mất nết như mẹ nghĩ đâu ạ. Con thương anh Thành là thật lòng thật dạ chứ không nhòm ngó gì gia tài nhà mẹ cả. Chuyện tấm ga giường mẹ cứ chờ anh Thành về thì khắc rõ, vì dù con có nói gì thì mẹ cũng không tin. Mẹ đã xúc phạm con thế thì con xin phép cha mẹ cho con được về nhà ngoại con ạ!

Nói rồi, Hạnh vơ đại mấy bộ áo quần và kéo vali bước đi trong nước mắt, mặc cho bố chồng có lựa lời nhắn nhủ can tới cỡ nào. Bên tai cô chỉ văng vẳng tiếng mẹ chồng:

- Để nó đi. Đâu ra cái ngữ con gái mẹ chồng nói một câu thì cải chem chẻm một câu thế.. 

 Phút chốc đó khiến cô đau đớn đến cực độ. Cuộc sống mẹ chồng nàng dâu thâm độc tưởng chừng mực chỉ có trong phim nay lại ứng ngay tham gia cuộc đời bất hạnh của cô. Cô bi quan đến nỗi tắt luôn cả điện thoại, vì hiện tại cô chưa thể bình tĩnh để nói chuyện với khách hàng nào, kể cả chồng bản thân. Dù mọi chuyện chỉ bắt nguồn trong khoảng sự hiểm độc của mẹ anh mà thôi.

Về phần Thành, khi về nhà không thấy bà xã, nghe bố kể lại sự tình anh bi thương lắm, vừa giận mẹ, vừa thương phi tần vô cùng. Bởi hơn người nào hết, anh nhân thức chính anh là mối tình độc nhất, cũng là người lấy đi thứ quý giá nhất của Hạnh sau một cơn say. Thành tới nhà ngoại mua hoàng hậu nhưng Hạnh vẫn không chịu gặp mặt. Bà ngoại chỉ giận dữ nói Thành:

- Bà không nói tới mẹ con, nhưng con khiến chồng mà để chuyện mẹ con với cái Hạnh ra thế là không được. Con bảo bà làm cho sao an tâm giao cái Hạnh cho con đây!

Không đợi Thành giải đáp, bà đã đóng sầm cửa lại rồi đi vào. Chỉ còn Thành đứng đơn côi trước cửa với gương mặt bi tráng rũ rợi. Nhìn Thành qua khung cửa trong khoảng trên gác xuống, Hạnh bi thiết lắm. Bi hùng vì thương cho phận mình, bi thương vì thương khi nhìn Thành như thế. Sau khi nghe những lời ác nghiệp đó từ mẹ chồng, yếu tố cô cần là bình tâm lại, cô vẫn chưa sẵn sàng để thủ thỉ với anh.

Cô nên làm gì đây? Đi về để cố gắng dung hòa mối quan hệ với mẹ chồng để mái ấm êm đẹp,hay  khuyên chồng dọn ra ngoài sống để bố mẹ anh ở với nhau? Chuỗi ngày tiếp theo là ngục tù hay êm ấm, bạn dạng thân cô cũng không biết được! Nhìn người đàn ông cô yêu mà cảm xúc lại đảo lộn rối bời!

Lục Anh XP


Xem nhiều hơn:

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét