Bữa qua chính mình cùng đồng nghiệp ở cơ quan đi dự đám tang của một bệnh nhân. Bà ấy là bệnh nhân của tụi chính mình trong khoảng gần chục năm nay nên có phổ biến gắn bó. Và nhị ông bà đều là người gốc nước ngoài sống ở đây nên không có mái ấm.
Ở cái tuổi chín mươi mấy của họ, thì anh em cũng còn rất ít nên tụi bản thân đi dự đám tang để ông già bớt cô đơn đi một tí.
Sau một cái lễ gọn gàng, giản dị và rất xinh đẹp, cả bè cánh ra ngồi quán cà phê trò chuyện với nhau một tí trước khi về.
Đứa nào cũng ngạc nhiên, vì trong đám tang được xem lại một băng hình ảnh của bà bệnh nhân và ông chồng bà ấy, cả tập thể mới phát xuất hiện hồi trẻ hai ông bà ấy đã từng đẹp và khỏe khoắn tới cỡ nào...
Xen lẫn với những phiên bản nhạc dịu dàng, êm dịu, lần lượt nhiều công đoạn thế cuộc của họ được chiếu trên màn ảnh, tuổi thơ dại, thời thanh niên, yêu đương, du lịch, vui chơi, làm cho việc, bệnh tật, nhỏ đau
... bên nhau trên mọi nẻo tuyến phố.
Những năm cuối đời của bà ấy thât là gian nan, bệnh rất nặng, bà ấy phụ thuộc hoàn toàn tham gia ông chồng cũng già yếu.
Nhiều khi, bản thân cứ tự hỏi, không biết ông ấy lấy đâu ra phổ quát sức mạnh tinh thần tới vậy để có thể sống kế bên một người nhỏ dại nặng, lúc nhớ lúc quên, lúc kêu gào đau khổ, lúc cười vui, lúc đòi ăn thứ này thứ kia, lúc thì bỏ bữa đến vài ngày, lúc ngủ li so bì 48 tiếng, lúc thức trọn đêm dằn vặt cực khổ...
Ông già đọc một đoạn diễn từ ngắn tống biệt bà cung phi, trong đó có một bài thơ rất xúc động về cuộc sống, nhân loại, tình yêu, cái chết, chia phôi...
Và rồi, sau những cái thở dài, sau những đoạn nhạc êm ả, tống biệt, những giọt nước mắt xúc động, những cánh hoả hồng rải nhẹ trên mặt gỗ, những cái nắm tay giữa những đứa ở lại, những bài thơ, những đoạn văn chia tay... là cuộc đời một người được khép lại.
Ông già bảo, chuyện to nhất, là yêu bà, sống với bà, tôi đã làm cho dứt. Giờ đây bà đi rồi, tôi sẽ sống với những nỗi ảm đạm, những thống khổ, mất mát, những lúc đơn độc, những lúc bực bõ, những bữa cơm thường, nhà bẩn không dọn, hoa héo không thay...
Và những chuyện này, so với bà, thì đều là những chuyện bé nhỏ cả thôi, đúng không ?
Mình ra về dưới trời mưa lành lạnh, cứ nghĩ mãi về ông bà ấy, rồi nghĩ về mỗi câu chuyện kể của bằng hữu mà bản thân được người mua chia sẻ xưa nay mà đôi khi bản thân không có thời điểm và đầu óc để giải đáp...
Có bạn kể, em với anh ấy yêu nhau, yêu thật là yêu, không gì tả được, suốt mấy năm trời, đám cưới rình rang cả một vùng...
Vậy mà chị nhân thức không, khi con chúng em ra đời, khi những mâu thuẫn, vấp váp trước tiên của em với nhà chồng, khi em ốm, em mệt, khi em bi thảm, em khổ ... anh ấy không còn muốn ở bên em nữa, anh ấy đi ra khỏi nhà, đến đâu đó để tránh mâu thuẫn.
Anh ấy bảo, anh cũng chán cũng buồn lắm. Không ngờ cuộc sống cơm áo gạo tiền, con trẻ trong nhà, mẹ chồng nàng dâu lại có thể đẩy chúng ta ra xa đến vậy.
Nhưng anh chẳng thể nào vì em mà biện hộ mẹ anh, anh cũng không thể nào vì mẹ anh mà hắt hủi em, vậy nên anh muốn tránh đi...em bảo anh phải khiến thế nào?
Có bạn kể, từ ngày chia tay với chồng, em trở nên thâm độc với thế cục, với bằng hữu, với người thân, với cả con em.
Em đánh nó, mắng nó chỉ vì những nguyên nhân cực kỳ vớ vẩn kết thúc rồi em lại khóc. Đến hôm rồi, nó xin được đi ở với bố vì nó bảo: "con sợ mẹ lắm". Nghe con nói thế, em chỉ còn biết khóc chị ơi. Chị hãy chỉ cho em thuốc gì để em tỉnh giấc lại...
Có bạn kể, em với chồng em vẫn thương nhau, nhưng sao khắc khẩu quá hạn độ. Em ghét cái tính biếng nhác, ỉ lại của anh ấy, đi khiến về là chỉ có nằm dài ra ghế, kệ cung phi, kệ con, mè nheo, thút thít, em thì cực kỳ rồi... lắm hôm chỉ vì bát canh mặn nhạt mà cáu nhau, quăng quật bát đĩa, con trẻ trong nhà tỉ ti, tòa tháp tanh banh, nhì đứa lôi đủ các trong khoảng ngữ không hay ra để mắng nhau, rồi không nhìn mặt nhau tới mấy ngày...
Hồi lâu rồi, có một bạn từng bỏ cả nhị đứa con ở nhà để đi học thạc sĩ ở nước ngoài để hạn chế tranh chấp.
Bạn ấy bảo, lúc ở nhà em tưởng đi như thế này là giải thoát, nhưng mà qua đây rồi em mới thấy bản thân sai nhiều quá chị ơi. Giờ chỉ mong anh ấy đừng vội phụ em, chờ em về nhì đứa làm cho lại từ đầu... Chỉ tại em mang trong người quá đa dạng nguyên lý sống chị ạ.
Sau mỗi lần dự một đám tang hoặc gặp mặt một thế cục xấu số, thật lòng mình không muốn gì đa dạng, lúc đó chỉ muốn chạy ào về, ấp ủ lấy chồng con, bác mẹ, anh chị em, người nhà, bạn bè... để được nghe tiếng thở của nhau, nhìn nhau, thương nhau, bên nhau một phương pháp rét mướt, thoải mái với đầy đủ những gì có trong mỗi người...
Nghề của bản thân luôn đối mặt với phổ quát bất hạnh, bệnh tật, nhỏ đau, li tán... nên bản thân mình đã sớm nắm bắt được trong thế cuộc này chuyện gì là to, chuyện gì là bé dại...
Trong đời, bản thân mình chỉ có vài "chuyện to" cần được tôn trọng thôi, còn lại những chuyện vặt vãnh, tòa tháp, tiền nong, công ty cuộc sống, khách hàng nào lười ai chăm, khách hàng nào làm cho gì trong nhà, bạn nào vất vả hơn ai... bản thân mình đều đã xếp sang nhóm "chuyện nhỏ bé" từ lâu rồi.
Trong công việc, đối xử với đồng nghiệp cũng vậy, bản thân mình có một số "chuyện to" về nguyên tắc, còn lại đều là " chuyện bé bỏng ". Mình có phải làm cho việc phổ biến hơn tý, bệnh nhân khó hơn tý, khó nhọc hơn tý... bản thân cũng đều coi là "chuyện nhỏ", chẳng đáng kể gì, chính mình cố chút là xong, và mình vui lòng với phần nhiều, một bí quyết tình nguyện, thanh thoả...
Cũng có những lúc đần độn bản thân mình từng biến "chuyện bé bỏng" thành "chuyện to" nhưng sau đó mình hối hận lắm. Và ngày nào cũng tự nhủ bản thân, là chuyện bé xíu là chuyện bé bỏng, đừng làm cho nó to ra mà phiền lòng mình, gây buồn cho người khác....
Có thể bản thân mình sẽ chẳng bao giờ có thời gian trả lời hết người mua san sẻ với bản thân, hoặc còn lâu lâu nữa mới viết được cho các bạn.
Nên bản thân chỉ muốn kể câu chuyện này để nhắn nhủ người dùng: hãy phân định ra một số "chuyện to" trong đời, rồi đặt ra giới hạn, rồi chăm nuôi nó cẩn thận để không bị xâm phạm. Còn lại thì hãy xếp thật rộng rãi thứ tham gia "chuyện nhỏ nhắn" thì sẽ dễ khắc phục, sắp xếp cuộc thế chính mình hơn...
Lòng người ấy nhau thì luôn rộng như biển khơi, bản thân vẫn tin là vậy...
Theo Thời báo Nhà băng
Xem nhiều hơn:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét