Thứ Tư, 11 tháng 10, 2017

Đời người, tác động bên ngoài là sức ép, ảnh hưởng bên trong là trưởng thành

Người đi oto 10 tỷ nhưng lại nợ ngân hàng 100 tỷ, cuộc sống bên bờ vực thẳm. Người đi xe 1 tỷ nhưng của nả thế chấp là 10 tỷ, cuộc sống như thuyền bé nhỏ sóng to. Người đi xe 100 triệu nhưng tài khoản ngân hàng gửi 1 tỷ, cuộc sống yên bình nhưng vô định.

Họ có thể ở nhà lầu, lái oto, nhưng thực tại đằng sau lại nợ nần chồng chất… Đây chính là hiện thực của xã hội ngày nay, nói cách khác, con người đang biến bản thân thành bầy tớ của tiền của vật chất.

Có câu chuyện kể rằng:

Một ngày vô tình trên phố, ba người bạn cũ gặp gỡ lại nhau. Cậu bạn đi xe 100 triệu ái mộ anh bạn đi xe 1 tỷ, anh bạn đi xe 1 tỷ lại mến mộ cô nàng đi xe 10 tỷ, và cô nàng đi xe 10 tỷ này lại ngưỡng mộ cậu bạn đi xe trăm triệu ban sơ.

Doi nguoi, tac dong ben ngoai la ap luc, tac dong ben trong la truong thanh
 

Chúng ta tiền của phổ biến tới đâu, công danh hiển hách thế nào cũng chỉ là một trang nhật ký trong cuộc đời.

Mèo thích ăn cá nhưng mèo không nhân thức bơi, cá thích ăn giun nhưng cá lại chẳng thể lên bờ. Thượng Đế ban cho bạn phần đông nhân tố ham muốn nhưng lại không để bạn tiện lợi có được. Chúng ta cũng vậy, chẳng thể cứ vấp ngã là kêu đau, cứ ban đêm là bật đèn, cứ nhớ nhung là gặp gỡ.

Việc bữa nay có lớn cỡ nào, nghiêm trọng dường nào, mai sau cũng biến thành chuyện bé bỏng. Việc năm nay có hệ trọng cỡ nào, nghiêm chỉnh ra sao, năm sau chỉ còn là chuyện kể về quá khứ.

Chúng ta tiền của đa dạng đến đâu, công danh hiển hách thế nào cũng chỉ là một trang nhật ký trong thế cục. Vì vậy, đời người cũng như cây Bồ Công Anh, nhìn thì tự do tự tại, nhưng thực tế lại là “nhân tại cầu trường, thân bất do kỷ”.

Có những việc trong thế cuộc, mong ước mãi, mong cầu mãi, mà nào có đổi mới được gì? Chỉ cần chúng ta nỗ lực hết mình, thì kết quả ra sao cũng đáng nên trân trọng. Bởi đời người không có “nếu như”, cũng chẳng có “giá mà”, hết thảy chỉ có hậu quả và kết quả mà thôi.

Có khổ đau thì mới có vui sướng ngọt bùi

Làm người phải vất vả, bây chừ không khó nhọc thì sau này càng nặng nhọc, bây chừ không khổ sở thì sau này càng khổ cực phổ quát hơn.

Vạn vật trên đời có tương sinh tương khắc, có thấp ắt có cao, có trên mới có dưới, có đau khổ thì cũng có vui sướng ngọt bùi.

Doi nguoi, tac dong ben ngoai la ap luc, tac dong ben trong la truong thanh
 

Nếu như bạn vẫn còn trẻ, thì ngại ngùng chi mà không quả cảm bước lên phía trước.

Ví như bạn vẫn còn trẻ, thì ngại ngùng chi mà không gan dạ bước lên phía trước? Đón mưa sương nắng gió, hạt cây sẽ nẩy mầm, đón bão táp phong ba, ý chí sẽ thành công thế cục.

Trên quả đât này, ngoài bản thân bạn ra thì không bạn nào có thể thực sự giúp được bạn, mặc dầu có một bàn tay chuẩn bị chìa ra thì cũng chỉ là tạm thời thời trong giây khắc. Loài người trải nghiệm càng rộng rãi thì đồng nghĩa thất bại cũng càng đa dạng; đắng cay ngọt bùi đều nếm trải, âu chính là để trưởng thành. Chỉ khi dám xả thân tham gia bão táp mới nắm bắt được thế nào là bình an, chỉ khi trải qua đắng cay mới thêm trân trọng những bốn tuần ngày vui vẻ.

Đời người, cần thiết ý chí, nhẫn nại, độ lượng, và khoan thứ để đón lấy mọi việc, có tương tự vui vẻ mới có thể mỉm cười.

Tác động bên ngoài là sức ép, tác động bên trong là trưởng thành

Trái trứng mỏng mảnh, nếu như như đập tan vỡ trong khoảng bên ngoài thì đó là dấu chấm hết, là cái chết và lụi tàn; nhưng ví như đập đổ vỡ từ bên trong thì đó lại là sinh thành, là đón rước một sinh mệnh mới.

Đời người cũng vậy, tác động trong khoảng bên ngoài là áp lực, nhưng ảnh hưởng từ bên trong lại là thứ nghị lực phi thường. Nếu như như bạn đợi người khác ảnh hưởng, bạn sẽ phải đối diện với áp lực; nhưng ví như tự bản thân mình bật phá, bạn sẽ phát hiện rằng bản thân đã là một sinh mệnh diệu kỳ.

Doi nguoi, tac dong ben ngoai la ap luc, tac dong ben trong la truong thanh

Đối diện với áp lực; nhưng nếu tự bản thân mình bật phá, bạn sẽ phát hiện rằng bạn dạng thân đã là một sinh mệnh diệu kỳ.

Muốn trưởng thành cần trải qua nỗ lực và thưởng thức

Một người thấy con bướm non đang cố gắng vươn mình ra khỏi chiếc kén. Vì muốn giúp con bướm kia mà người ấy đã tách đôi cái kén cho nó chui ra. Nhưng ai ngờ, con bướm chui ra không thể xoè đôi cánh của chính mình mà bay, sau cuối phải nằm lại bên xác kén vô hồn. Thời kỳ cố gắng trải qua gian lao, dùng vô cùng mà tách đôi chiếc kén cũng chính là công đoạn để con bướm trưởng thành. Bạn cho nó sự thoải mái ban đầu, nhưng cái thoải mái tạm ấy lại làm cho nó không có đủ sức mạnh để đối diện với những thử thách trong thế cục.

Con người cũng vậy, nếu muốn đổi mới bản thân mình, đạt được hạnh phúc, chiến thắng đời người, chúng ta cũng cần thời kỳ lột xác trong khoảng trong chiếc kén của bản thân để bước ra. Chúng ta cần sự kiên nhẫn, chịu đựng, và kiên định – đây chính là giai đoạn giúp cho đôi cánh của chúng ta không dứt dài rộng để một ngày bay cao bay xa.

Sau té ngã không chỉ là đứng dậy, mà còn cần kiên cường tiến lên phía trước

Trong thế cục, bạn có thể tôn trọng bao lăm người thì cũng có bấy nhiêu người tôn trọng bạn; bạn có thể tín nhiệm bao lăm người thì cũng có bấy nhiêu người tín nhiệm bạn; bạn có thể giúp sức bao nhiêu người chiến thắng thì cũng có bấy nhiêu người giúp bạn thành công.

Trên đường đời, người chiến thắng nhất cũng chính là người vấp ngã phổ quát nhất, mà mỗi lần té ngã không chỉ cần đứng dậy mà còn cần phải kiên định bước đi.

ĐKN (s/t) 


Đọc thêm: Mua Hàng Nhật

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét