" Nắm tay nhau đi khắp thiên hạ " ...
Một yếu tố dung dị cho những tâm hồn "to lớn" , cho những khao khát vẫy vùng ra khỏi xiềng xích trong guồng quay của cuộc thế, cho những mặc định " cơm áo gạo tiền " của người đời được phá tan vỡ ...
Đi, để cảm kiếm được,...
Cảm nhận sự sống bất diệt trên những con đường mang màu xanh của đất trời ...
Cảm thu được trái tim chưa bao giờ hoàn thành khao khát trong những bình minh rực đỏ ở một nơi xa ...
Cảm kiếm được một hạnh phúc bình an trong những vô thường tan thích hợp của những cơn sóng vỗ bờ ...
Người đời, chẳng nằm ở đâu xa xăm, cũng không phải là tận nơi chân mây góc bể, "Trần thế" nằm vỏn vẹn ngay trong lồng ngực, là nhịp đập con tim, là miền ký ức ngày cũ, là ngay khi ta sống hoàn toản với hiện tại, toàn tâm toàn ý cho mỗi bước đi của những nơi ta đặt chân tới, toàn tâm toàn ý, dù chỉ một lần ...
"Dương thế" của tôi, là những nơi tôi đi qua, là những tâm tình, những mến yêu và cả những xốc nổi của tuổi trẻ ...
Là miền đất Cam Oắt con của một tuổi thơ khó khăn quên với những bẹ dừa thả trôi sông, tiếng chuông Chùa của buổi chiều tà, là những ngày chạy ra biển đón rạng đông với vẻ đắc thắng "ta là người đón được bình minh trước tiên của quả đât này" ...
Rời Cam Ranh ma là vùng đất Phan Rang với những cồn cát trắng trải dài và những rừng Liễu xanh đẹp mơ mộng, với chuyến ô tô buýt cũ kỹ qua những đoạn đường quanh co mấp mô là biển đảo Vĩnh Hy với vẻ hoang vu liêu trai tới huyền hoặc lòng người ...
Rồi những chuyến xe đêm, tôi và ái tình bé bỏng của bản thân, là chú cún luôn bên tôi ở những chặng trục đường tôi đi qua, trên những chuyến xe, qua những vùng đất lạ, lạ , là thân mật tới lạ ...
Tình ái nhỏ bé luôn bên tôi ở những chặng đường tôi qua
Và một trong những nơi trên " Người đời " mà tôi đi qua, là vùng đất Sài Gòn, Sài Gòn, với những ngổn ngang tính liệu của cư dân tứ chiếng đổ về đây mưu sinh.... là những đêm đông lang thang phát từng cái bánh bao, từng chiếc áo ấm cho những phận đời xấu số, để rồi nhận lại những nụ cười, những cái bắt tay run run, ... mà lòng ấm tới lạ ... Sài Gòn, tôi đã có những đêm đông không lạnh như thế ...
Sài gòn, " ta dại ta mua nơi đìu hiu, người khôn người tới chốn lao xao " ... , và tôi thường thích những vấn đề "dại" như vậy ... Ngoài ra khu phường người Hoa thị xã 5 nhộn nhịp náo nhiệt và khu thị xã 1 xa hoa lộng lẫy là bờ sông Sài Gòn hiền hòa trải dài im yên... lặng yên ổn để bão giông được ngơi nghỉ tí đỉnh, bão giông của lòng người, của được mất hơn thua, và bão giông của một nguồn cơn không toàn diện ...
Bờ sông Sài Gòn hiền đức hòa trải dài lặng im
24 tuổi, không còn quá trẻ để mãi phao phí thanh xuân, chưa phải già để "chôn chân" ở "viện dưỡng lão" , một cái "viện dưỡng lão" do ta tự đặt ra, tự ép bản thân tham gia phạm vi , "viện dưỡng lão văn phòng" , "viện dưỡng lão công ti" , "viện dưỡng lão cửa hàng của tôi" , ...
Và tôi đã chọn cho mình những cuộc "phiêu dạt" cho tâm hồn và trên những cung đường. Không cần phải quá xa để cảm thấy lạc điệu, không hề quá xa để còn có thể quay về với những gì thân thuộc thân thương, là gia đình , anh em ... Tôi, đi qua những vùng miền đất lạ, có thể là một kẻ độc hành, đơn độc, nhưng, chưa bao giờ tôi là một kẻ đơn độc. Đơn chiếc nhưng không cô đơn, vì tôi luôn mang trong tim một hành trang của Tình Yêu. Ái tình của từng vùng, miền đất Đất nước, tình yêu của mái nhà, của những người yêu quý, và, cần thiết hơn hết, là tôi luôn có một nơi để trở lại ...
Sài Gòn một chiều cuối năm
|
Những miền đất bạn đã đi qua đó, bạn đã ăn gì, chơi gì, làm gì, ở đâu … những kỷ niệm khó khăn quên, chút dư vang còn đọng lại bạn hãy viết và gửi nhập cuộc cuộc thi ‘Nắm tay nhau đi khắp nhân gian – Ngao du cùng tôi’ về hộp thư điện tử: caccuocthi.phununews@gmail.com |
Đọc thêm:
Thể lệ cuộc thi viết: ‘Nắm tay nhau đi khắp nhân gian – Ngao du cùng tôi’
Kỳ Nhật Quyên
Xem nhiều hơn: Mua Hàng Nhật Xách Tay
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét