Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2017

Mắng bác bỏ sĩ tới trễ cứu con mình, người bố chết yên khi cô y tá nói ra sự thực

Có một câu truyện ngụ ngôn như sau. Có một con heo, một con cừu và một con bò sữa sống bình thường trong một chuồng. Mỗi lần ông chủ đến chuồng định bắt heo thì con heo đều lớn tiếng kêu la, chống cự một cách thức quyết liệt. Cừu và bỏ cảm thấy khó tính, bèn chỉ trích: “Anh làm hơi quá rồi đấy anh lợn. Ông chủ nhiều lần bắt chúng tôi, chúng tôi không kêu la bao giờ, còn anh sao cứ kêu toáng lên thế?“

Mang bac si den tre cuu con minh, nguoi bo chet lang khi co y ta noi ra su that

Heo nghe ngừng liền đãi đằng: “Bắt nhì chị và bắt tôi hoàn toàn là nhị chuyện hoàn toàn khác biệt. Ông ấy bắt hai chị, chỉ là để lấy lông và sữa của hai chị, nhưng giả dụ bắt tôi thì chính là tới để lấy tính mệnh tôi đi đó“. Bò và cừu nghe chấm dứt đều lạng lẽ, kể trong khoảng đó không dám nói năng tiếng nào nữa.

Ngụ ý của câu chuyện này rất thâm thúy. Mỗi người đứng ở lập trường không giống nhau, trong tình cảnh không giống nhau thì rất không dễ dàng hiểu được cảm nhận của kẻ thù. Nếu như chúng ta có thể gần cận với người khác hơn một chút, đứng ở vị trí của người khác để nhìn kiếm được nhân tố thì sự hiểu lầm và mâu thuẫn giữa loài người với nhau sẽ bớt đi rất nhiều.

Một vị bác sĩ sau khi chiếm được cuộc máy tính bảng trong khoảng y tá đã hối hả đi tới bệnh viện với tốc độ nhanh chóng nhất có thể. Vừa trông thấy bóng dáng chưng sĩ, cha của cậu bé nhỏ đã không giữ được tĩnh tâm mà hét lên: “Sao ông lại đến trễ tương tự hả? Đời nào ông không nhân thức con trai tôi đang trong trạng thái nguy hiểm sao? Sao ông khiến cho việc mà không có một tí trách nhiệm nào như vậy hả?”

Vị bác sĩ ôn tồn: “Thật xin lỗi, lúc nãy tôi không ở bệnh viện, thu được điện tôi là tức khắc vội tới ngay, xin ông hãy bình tĩnh một tí”.

“Tĩnh tâm ư? nếu như người nằm trong phòng giải phẫu là đại trượng phu ông thì liệu ông có thể tĩnh tâm được không? Nếu như bây giờ nó chết mất rồi thì ông sẽ như thế nào hả?” phụ vương của cậu gầy giận dữ.

“Tôi sẽ lạng lẽ đọc bài kinh nguyện cầu: chúng con đến từ trong cát bụi, cũng đều trở lại với cát bụi, chúc phúc là tên của Chúa. Xin hãy nguyện cầu cho con trai ông đi!”, vị bác bỏ sĩ cười mỉm, nỗ lực kiên nhẫn.

“Chỉ có người không vồ cập gì đến sự sống mái của người khác mới có thể thốt ra những câu tương tự”, thân phụ của cậu bé nhỏ hậm hực, gằn giọng.

Vị chưng sĩ già vắng lặng bước tham gia phòng mổ. Mấy tiếng sau, ông vui vẻ bước ra, giọng hồ hởi: “Tạ ơn trời đất, con trai của ông được cứu rồi đó!”. Không chờ phụ thân cậu bé dại đáp lại, vị bác sĩ già nhanh nhẹn bước đi và nói vọng lại: “nếu như như có nhân tố gì, ông có thể hỏi y tá!”

“Sao ông ta lại có thể kiêu căng tương tự? Ngay cả tới một số phút để cho tôi hỏi hiện trạng của đàn ông bản thân mình mà ông ta cũng không đợi được sao?” phụ thân cậu tí hon tiếp diễn bực tức và nói với giọng bất bình.

Không kiềm chế được cảm xúc, nữ y tá nói trong nước mắt: “Nam nhi của ông ấy đã mệnh chung tham gia ngày bữa qua vì một vụ tai nạn giao thông. Lúc chúng tôi gọi cho ông ấy thì ông ấy đang trên phố đi tới nhà tang lễ. Hiện thời ông ấy đã phẫu thuật hoàn thành cho con trai của ông rồi nên phải nhanh nhảu đi chấm dứt nốt tang lễ cho nam nhi chính mình.”

Trong khoảnh khắc đó, phụ thân của cậu nhỏ như muốn khụy xuống, những giọt nước mắt ăn năn âm thầm rơi…

Khi chạm chán chuyện không vừa ý, đừng vội oán thù người trách Trời. Trước khi phán xét người nào, hãy tự hỏi bản thân mình rằng liệu bản thân có nhân thức đúng mực hoàn cảnh của họ? Cuộc sống vốn không đơn giản nhưng hồ hết những tinh vi đều có thể giải quyết, như phương pháp mà Phật gia răn dạy, nghĩ đến người khác trước khi nghĩ đến chính mình, thì hết thảy khúc bận bịu trên đời đều được hoá giải bằng thấu hiểu và thương cảm.

Theo ĐKN (t/h)


Xem nhiều hơn: Mua Hàng Nhật Online

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét