Cung phi chồng tôi lấy nhau tới nay cũng 5 năm ngoái. Nhà nội chỉ có mỗi anh là nam nhi nên cưng chiều trong khoảng nhỏ tuổi. Vì vậy khi cưới về tôi vừa phải khiến bà xã, vừa phải làm mẹ anh. Đa dạng chuyện anh quyết định, nghĩ suy và cả cách nói năng cứ như trẻ thơ dù đã hơn 30 tuổi đầu. Thê thiếp chồng tôi ở nhà riêng nhưng cũng gần cạnh nhà nội. Nhưng ngược đời là đại trượng phu chúng tôi - cũng là cháu đích tôn của dòng họ - thì lại nhờ hoàn toàn bên ngoại.
Con tôi sinh cuối năm lại thiếu bốn tuần nên cháu yếu đuối hơn những đứa trẻ khác. Hết thời điểm nghỉ phép tôi lại phải thuê người chăm cháu tại nhà chứ nhà nội không chăm. Mẹ chồng tôi nói rằng bà già yếu rồi, không bồng bế cháu được. Mà thật ra, thời gian bà toàn dành đi chăm cháu ngoại. Nhưng khi ông bà đổ bệnh thì lại hoàng hậu chồng tôi chăm sóc, thuốc thang. Nhiều lúc nghĩ ấm ức không chịu được.
Lên 3 tuổi, tôi gửi con trai đi học ở trường mầm non gần nhà. Được nửa 04 tuần thì tôi đề xuất chuyển trường cho con lên trường gần nhà ngoại học. Lý do là không bạn nào đi đón bé nhỏ về. Hiền thê chồng tôi sáng phải dậy sớm, gọi con dậy cho ăn rồi đưa đi học. Chiều bố trí xin nghỉ sớm về đón. Có những hôm đón không kịp, tới trường nhìn con thui thủi ngồi ôm cặp một bản thân mà tôi ứa nước mắt. Ba mẹ chồng tôi đi xe máy tầm 5 phút là ra trường nhưng không đi vì "Sợ thấy người lạ cô không cho đón".
Rộng rãi chuyện chồng tôi quyết định, nghĩ suy và cả bí quyết nói năng cứ như trẻ con dù đã hơn 30 tuổi đầu. (Ảnh minh họa)
Chuyển lên ngoại, sáng hậu phi chồng tôi chỉ chở nhỏ xíu lên. Bà cho ăn rồi dẫn đi học. chiều bà đón về, nấu cháo đủ món cho cháu ăn. Bà chăm cháu như vàng ngọc. Vậy mà lỡ cháu bị kiến cắn chồng tôi lại trách bà chăm không chu đáo. Có lần cháu nghịch bị ngã xuống nền nhà, đầu sưng lên. Chồng tôi đã mắng luôn cả mẹ tôi. Những lần tương tự chúng tôi lại bao biện nhau to. Tính anh con nhỏ hay ích kỉ bỗng nhiên trông thấy những việc bên nội làm với cháu ràng ràng ra đó.
Tết năm nay, chồng tôi được thưởng hơn 10 triệu tiền quà biếu Tết. Công ty anh năm nào cũng vậy, không thưởng tiền mặt mà chuyển qua thẻ tạp hóa. Mấy năm trước anh toàn đưa mẹ chồng tôi đi sắm. Năm nay tôi tớ anh đưa tôi đi và tôi nói thẳng muốn tìm một vài thứ đem về nhà ngoại.
Biết không thoái thác được, anh cũng đưa tôi đi với vẻ mặt nhăn nhó. Hơn 10 triệu, chúng tôi đi tìm tổng cộng 3 lần. Lần thứ nhất anh nói tìm đồ cho nhà tôi. Lần nhị tậu cho bên nội lần 3 mới mua cho bên ngoại nhưng tiền vẫn chia đều ra. Tôi đồng ý.
Lần một, anh lựa đồ hết gần 3 triệu rồi chúng tôi trở về. Khi đó số thẻ còn 8 triệu. Lần nhì, anh lựa toàn đồ ngon, đồ xịn bận bịu tiền và lựa hồ hết. Anh sắm cả đồ lặt vặt như giẻ lau chân, khăn bàn tới tấm nệm mới, gối mới. Thậm chí bia, nước ngọt anh cũng sắm ngay trong siêu thị chứ không để ra ngoài. Tôi thắc mắc thì anh nói tìm một lần rồi về chia ra nội ngoại luôn. Khi trả tiền số tiền vượt luôn cả 8 triệu đồng trong thẻ nên tôi phải đưa thêm tiền mặt bù vào.
Trong cơn giận, tôi hất luôn cái tivi màn hình phẳng xuống nền nhà. (Ảnh minh họa)
Vậy mà khi tạp hóa chuyển hàng về, anh bảo họ chuyển thẳng tiến thưởng biếu Tết xuống nhà nội. Tôi biết anh lại định biếu cả cho nhà nội nên bảo họ đưa lại lên nhà mình. Anh quát đe bảo đem xuống. Anh shipper cứ đứng nhìn hết người nọ đến người kia, không nhân thức nghe theo ai. Mẹ chồng tôi rõ ràng thấy chúng tôi gượng nhẹ nhau, tôi cũng nói thẳng để chia rõ ràng nội ngoại rồi đem xuống. Nhưng bà vẫn chạy ra, kêu anh shipper chuyển vào nhà. Bà bảo: "Tôi là mẹ chồng nó, anh cứ chuyển hết xuống đây cho tôi". Vậy hỏi có tức không ạ?
Đêm đó, chúng tôi lại chiến tranh lửa. Trong cơn giận, tôi hất luôn cái tivi màn hình phẳng xuống nền nhà. Thế là mẹ chồng tôi tru tréo: "Thứ mất dạy. Có chồng rồi mà chỉ mơ màng mang đồ về nhà ngoại. Mày xem có đứa dâu con nào như mày không?". Chồng tôi tiếc nuối của cũng lao vào định tát tôi nhưng tôi tránh kịp.
Tôi lấy tiền đi mua một loạt đồ mới mang về nhà mẹ đẻ và quyết định ăn Tết ở đó luôn. Ngày 30, chồng gọi điện bảo tôi về mà sửa biên soạn đồ cúng Giao thừa và làm cho Tết nhưng tôi không về. Thế là trong khoảng hôm đó đến nay anh không gọi thêm lần nào, tôi cũng không màng đến chuyện ở nhà, cứ vui mắt hưởng Tết bên nhà ngoại. Tôi tính hết Tết rồi nhị phi tần chồng đưa nhau ra tòa dứt khoát một lần cho thanh nhàn nợ đôi bên. Chị em thấy có được không?
Theo Kiến thức trẻ
Xem nhiều hơn:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét