Đó là căn nhà gỗ tồi tàn trên đường Mai Xuân Thưởng (huyện 6, TP.HCM). Trong một diện tích còn thua cả những căn nhà trọ thông thường, những thành viên của phổ thông thế hệ trong mái ấm cứ thế được hiện ra, lớn lên và "ở mãi trong cái khổ".
Ngôi nhà trên được bà Hẹn Kim Viết (71 tuổi, người gốc thị xã 11) tìm lại của một người bà con tham gia năm 1976. Khi ấy, gia đình mới có 6 người, bao gồm hai thê thiếp chồng bà cùng ba đứa con trai, một đứa con gái. Chỉ có số nhà trong hồ sơ, nên những con số nguệch ngoạc trên cửa cũng thay cho biển số.
Chị Hứa Nguyệt Anh (47 tuổi, con cả bà Viết) kể lại: "4 năm sau, má tôi sinh thêm một người con. Rồi cứ phương pháp 2-3 năm lại có một đứa nữa ra đời. Tổng cộng đến năm 1985, số thành viên trong nhà đã được 9 nhân khẩu".
Thời gian trôi đi, các con của bà Viết lớn lên, lập mái nhà rồi sanh con đẻ cái. Tới năm 1997, nhì đứa cháu trước tiên thành lập. Cứ thế tới hiện nay, bà Viết có đến 16 đứa cháu nội, ngoại. "Đó là chưa tính một đứa em tôi đã lấy chồng Đài Loan, sanh nhì đứa con bên đó" – chị Anh nói tiếp.
Vậy là tổng cộng, chiếu theo sổ hộ khẩu, gia đình bà Viết có tới 23 thành viên cùng sống chung dưới một mái ấm nhỏ bé. Con đông khiến cuộc sống gian khổ, ai cũng phải tự lo thân, nên dù đã 71 tuổi, mỗi ngày bà vẫn cặm cụi xách xô chả cá đi bán dạo khắp các ngả tuyến đường.
Cái nghèo cũng làm cho đoạn đường học thức của đa dạng đứa cháu bà Viết dang dở. Chị Nguyễn Thị Kim Hồng (bìa phải, 39 tuổi), con dâu thứ tư của bà Viết chia sẻ: "Học hết lớp 9, con gái lớn của bản thân đã nghỉ để đi bán quần áo phụ giúp phụ vương mẹ. Đứa nhỏ bé cũng đã 5 tuổi, năm sau nó vào lớp 1 rồi lại cực".
Vì ngôi nhà quá bé, mỗi lần lực lượng bếp nấu cơm, họ phải lôi hầu hết vật dụng ra giữa nhà, bàn độc ông Táo cũng dời đi chuyển lại mấy lần. Trong ảnh, anh Khươu Thanh Hoà (39 tuổi) đang nặng nhọc khiến vệ sinh phụ tùng chiếc xe máy dùng để mưu sinh hằng ngày.
Nhà nhỏ xíu nên công cụ đi lại của các thành viên cũng không thể dắt vào trong. Mỗi tối con nhỏ đàn bà ngủ trên gác, nam nhi dưới đất, vừa tranh thủ chợp mắt vừa trông mấy chiếc xe để bên ngoài.
Khổ nhất là lúc giặt đồ, tuần tự từng người xả ngay sau khi tắm, treo lên tạm bợ bợ đợi ráo nước, rồi lại cặm cụi mang lên gác. "Chứ ở dưới có chỗ đâu mà phơi" – con cả bà Viết chia sớt.
Nhưng được cái phơi quần áo rất mau khô. Lý do là vách tường gỗ đã mục cạn kiệt, vách nhứt loang lỗ, khiến cho gió lùa qua dễ ợt. Mùa nắng, ánh mặt trời tha hồ chiếu tham gia, khiến nhiệt độ bên trong lên cao. Nóng hầm hập.
Ngoài chuyện đã thay vài lớp tôn gỉ sét chống dột khi trời mưa, ngôi nhà vẫn giữ nguyên tình trạng của hơn 40 năm về trước, nên càng lúc càng yếu. Cách đây không lâu, các bậc cầu thang gỗ bất thần lung lay rồi gãy vài nấc khiến người trong nhà té sõng soài.
Ngôi nhà yếu ớt trên có thể đã sụp đổ trong khoảng lâu nếu không có cây cột chống chắc chắn. Phải, rất cứng, vì nó là…cột bê tông sử dụng để câu điện cao thế. Gia đình đông nhân khẩu trên đã sống dưới trục đường điện tử thần suốt một thời điểm dài. Chỉ đến cách đây không lâu, cột điện trên mới được vô hiệu hoá.
Không thể chịu được cảnh sống chật hẹp kinh khủng tương tự, một số người con bà Viết đã dắt díu gia đình nhỏ dại của mình ra ở trọ. "Có người về Đức Hoà, Đức Huệ (Long An), có người xuống Hóc Môn chạy ăn từng bữa" – bà Anh cho biết. Giờ đây, ngôi nhà "chỉ" còn 11 người tá túc hằng ngày.
Hơn một năm trước, khi tuyến các con phố Mai Xuân Thưởng được sửa chữa, thi công mở mang, chuyện di dời, giải vây ngôi nhà được lật lại sau gần 20 năm cách quãng. Tuy nhiên, vì mức đền bù có phần hơi thấp, gia đình bà Viết vẫn còn nấn ná, chưa chịu đi.
Anh Hứa hẹn Hưng (45 tuổi, nam nhi thứ của bà Viết) thở dài: "Chính quyền có đặt yếu tố chuyển chúng tôi vào ở thông thường cư. Ở nhà nhiều thoải mái thì ai không thích, nhưng khi vào thì phải trả góp, vì tiền bồi hoàn không đủ để tìm nhà. Vả lại ở đây đã quen, tụi tui đi khiến cho, mấy đứa bé xíu đi học cũng gần nhà. Thà cứ để chúng tôi ở đây, chật hẹp nhưng vẫn sống được".
Quá trưa, nhị đứa cháu nhỏ dại của bà Viết bận đồng phục sẵn sàng đi học. Nơi ngon giấc mỗi tối cũng là nơi để tập vở, học bài.
Có nhẽ chỉ khung cửa sổ bên hông cái gác lửng cũ mèm là đẹp nhất ngôi nhà. Bởi khi ngửng ra ngoài, khung cảnh thoải mái đã ở trước mặt những đứa trẻ. Chúng phải mơ, để thoát khỏi cảnh sống tù túng, chật chội mà bây giờ đang đương đầu.
Theo Trithuctre
Có thể bạn quan tâm: Mua Hàng Nhật Online
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét